Chương 14

Trình Cảnh Sinh có chút dở khóc dở cười, y nói: "Cháu không phải nói cái đó."

Dương Thanh có ghê gớm một chút cũng chẳng sao, gà chọi còn thích mổ người nữa là, người ta lớn lên đẹp như vậy, sao lại không được có chút tính khí? Nhưng vấn đề mấu chốt là, y thật sự không có tiền...

Bất quá, lời này thật khó mà nói ra, hơn nữa, dù sao cũng là chuyện chính y đã hứa, nhất định phải nói được làm được, thế là y nghiến răng: "Vâng, thẩm, cứ làm như vậy đi, cháu về hỏi đại ca cho chắc, rồi kiếm thêm chút tiền."

Khương thị không ngờ y lại đồng ý nhanh như vậy, lập tức mừng rỡ khôn xiết, mặt mày rạng rỡ, vội vàng nói: "Ai nha, tốt quá rồi! Con đúng là người tốt! Thẩm đã bảo rồi, Dương Thanh nhà chúng ta đi theo cháu chắc chắn không sai."

Đều là người cùng thôn, nhà họ Trình khó khăn thế nào bà ấy cũng rõ, thế là lại thoải mái gạt bỏ nỗi lo lắng của y: "Thẩm cũng biết nhà cháu vất vả, theo thẩm thì cũng không cần sính lễ gì cả. Hai nhà mình vốn là chỗ giao hảo từ đời trước, lúc nương cháu còn sống, hai người chúng ta tốt lắm. thẩm cũng không có ý định lợi dụng Dương Thanh để kiếm tiền, cháu đối tốt với nó là đủ rồi."

Mắt Trình Cảnh Sinh lại mở to hơn một chút, Khương Tịch Mai chịu gả Dương Thanh cho y đã là chuyện ngoài ý muốn, huống chi còn không cần sính lễ, điều này thực sự quá sức tưởng tượng.

Nhưng y cũng không đến nỗi hồ đồ, vội nói: "Vậy thì không được, thẩm ạ, như thế người khác lại nói những lời khó nghe về Dương Thanh mất."

Khương thị vỗ trán, đúng là như vậy, vừa nãy bà ấy không nghĩ thấu đáo - nếu Dương Thanh tốt đẹp, dựa vào đâu mà lại gả không cho nhà họ Trình? Đến lúc đó, mấy cái lưỡi độc địa trong thôn sẽ không nói nhà họ Dương niệm tình cứu mạng của Trình Cảnh Sinh, mà chỉ nói chắc chắn Dương Thanh có vấn đề.

Không phải vấn đề về thể xác thì cũng là vấn đề về phẩm hạnh, đến lúc đó, lời đồn đại lại quay về những chuyện vớ vẩn vô căn cứ của Chu Vân Tiên.

Vẫn là Trình Cảnh Sinh nghĩ chu đáo, không hổ là người đọc sách, Khương thị càng thêm hài lòng về y, bèn cười nói: “Vậy cháu cứ góp một ít cho có hình thức là được rồi, thẩm sẽ không làm khó cháu. Sau này, cặp đôi trẻ cứ sống với nhau thật hạnh phúc nhé."

Trình Cảnh Sinh gật đầu, nghe thấy ba chữ "cặp đôi trẻ”, mặt lại hơi ửng đỏ một cách khó nhận ra.

***