"Kia gì... thẩm chỉ muốn hỏi cháu một câu này thôi..." Bà ấy quả nhiên có chút khó xử mở lời, nói: "Cái... lời cháu nói hôm qua, còn tính không?"
Trình Cảnh Sinh mở to hai mắt.
Khương Tịch Mai thấy vẻ mặt y như vậy, vội vàng giải thích: "Kia gì... thẩm cũng không phải là ép buộc cháu đâu, chỉ là hỏi xem cháu còn bằng lòng không thôi, nếu cháu không muốn, thẩm không ép cháu đâu... Nói lý ra thì không nên nhắc đến chuyện này với cháu, nhưng cháu xem Dương Thanh nhà thẩm bây giờ thành ra thế này rồi, thẩm cũng chẳng biết phải làm sao nữa..."
Bà ấy vừa nói, vành mắt đã hơi đỏ lên.
Năm nay Dương Thanh đã mười chín tuổi rồi, những ca nhi tầm tuổi cậu bình thường đã sớm được hỏi cưới cả rồi. Khương thị vốn dĩ nghị, năm nay thế nào cũng phải gom góp mấy lượng bạc đến nhà họ Phùng chuộc cậu về, để cậu yên ổn kết thân, sau này sống thật cho tốt, ai ngờ chưa kịp đi chuộc thì đã xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy.
Khương thị càng nghĩ càng thương tâm. Nếu không phải Dương Đại Phúc chết sớm, Dương Thanh cũng chẳng khổ sở thế này. Lòng bà bây giờ rối bời, cũng chẳng dám mong Dương Thanh tìm được nhà chồng giàu sang quyền quý gì, chỉ cần nó có thể yên ổn ở lại trong làng là tốt lắm rồi.
Trình Cảnh Sinh, cái thằng bé này ít nói, không hòa đồng, bình thường nhìn lạnh lùng khó gần, nhưng xem cái dáng vẻ hôm qua y cứu Dương Thanh, Khương thị biết y thật ra là người tốt bụng, chắc chắn sẽ không bạc đãi Dương Thanh. Khương thị nghĩ suốt đêm qua, càng nghĩ càng thấy Trình Cảnh Sinh đúng là một người đáng tin cậy để chọn.
Chỉ có điều, ngày hôm qua Dương Thanh mắng chửi một tràng dài, tuy rằng dập tắt được cái thói hống hách của Nhị phòng, cũng rửa sạch được tiếng xấu cho bản thân, nhưng dù sao cũng có vẻ hơi hung dữ quá, không biết Trình Cảnh Sinh có vì chuyện này mà đổi ý không, có phải đã hối hận vì đã đồng ý cưới Dương Thanh rồi không...
“Cháu..." Trình Cảnh Sinh thật sự không ngờ bà ấy lại nói chuyện này, nhất thời có chút không biết phải làm sao.
Y thật không ngờ một câu nói buột miệng lại thật sự mang đến cho mình một mối nhân duyên. Y cũng không tiện tự mình nói đồng ý hay không, trước mắt chỉ hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Dương Thanh, thế là tai cậu vô thức nóng ran lên.
Khương thị thấy y mặt mày căng thẳng không có biểu cảm gì, lại ngập ngừng không nói, liền cho rằng y thật sự không dám dây dưa đến Dương Thanh nữa, vội nói: "Cảnh Sinh à, Dương Thanh nhà thẩm, hồi bé hai đứa chẳng chơi với nhau suốt sao? Nó cũng không phải là đứa lỗ mãng vô lễ, hôm qua nó như thế là vì nó nóng ruột quá thôi mà! Cháu yên tâm, thẩm về nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt, nhất định không để nó dám cãi nhau với cháu đâu, được không?"