Vậy, rốt cuộc là ai muốn mạng cậu? Người đàn ông râu ria kia là ai?
Haizz, Dương Thanh Thanh càng nghĩ càng thấy buồn cười, cậu không nhịn được vỗ vỗ đầu mình - sao mình lại thực sự suy nghĩ nghiêm túc thế này, chắc chắn chỉ là do vừa mới xuyên qua, đầu óc loạn lên, hoặc chẳng qua chỉ là một giấc mơ thôi.
Không có gì đáng để nghĩ nhiều.
Bụng đã kêu ùng ục rồi, cậu phải nhanh chóng dậy, kiếm chút gì đó ăn trước đã, dù sao no bụng mới là quan trọng nhất.
Nông thôn dùng bếp củi lò lớn, cơm nấu chắc chắn thơm hơn bếp ga và bếp điện từ nhiều, Dương Thanh Thanh nghĩ thôi đã thấy thèm chảy nước miếng.
***
Tháng ba âm lịch, đất đóng băng dần tan, tuy sáng tối vẫn còn lạnh, nhưng ngày mùa xuân canh tác ngày càng đến gần.
Khi cha nương Trình Cảnh Sinh còn sống cũng từng khấm khá, nên Trình Cảnh Sinh và ca ca hồi nhỏ đều được học tư thục, vì vậy lớn lên, đại ca Trình Nhuận Sinh trở thành thầy đồ trong thôn, còn Trình Cảnh Sinh thì bái sư học y.
Tuy nhiên, ở cái thôn nhỏ này, dạy học và hành y cũng không nuôi nổi cả gia đình, nên nhà y vẫn phải làm ruộng.
Hôm nay đại ca còn phải dạy học cho bọn trẻ, nên thừa lúc không có ai đến khám bệnh, Trình Cảnh Sinh vừa sáng đã vác cuốc ra đồng. Y phải đào hết những gốc rạ ngô còn sót lại từ vụ trước, như vậy đợi trời ấm lên thì có thể trồng ngô mới.
Cứ bận rộn đến gần xế chiều, làm xong hết việc, lau mồ hôi, Trình Cảnh Sinh mới nghĩ đến chuyện của Dương Thanh.
Hôm qua, cảnh tượng hỗn loạn như vậy, y chưa kịp kê xong đơn thuốc bồi bổ cho người ta, thừa lúc bây giờ rảnh rỗi, y vội vàng về nhà, xem xét lại đơn thuốc cho kỹ càng, trực tiếp bốc thuốc cho Dương Thanh, gói thành từng thang, xách theo đi về phía nhà cậu.
Khương Tịch Mai hôm nay dường như vô cùng nhiệt tình với y, muốn giữ y lại ăn cơm, còn lấy cả lạc, dưa hấu, kẹo mạch nha ra mời y ăn, Trình Cảnh Sinh cũng không nghĩ nhiều, khách sáo vài câu, liền để thuốc lại, dặn dò vài câu về cách sắc và uống.
“Được, vậy thẩm, cháu đi đây." Y không có ý định ở lại ăn cơm, trực tiếp chuẩn bị đi.
Kết quả, Khương Tịch Mai thấy y đi ngay như vậy, dường như có chút thất vọng, cúi đầu nói: "Ôi, được, được, vậy cháu đi cẩn thận..."
Trình Cảnh Sinh liền dừng chân, ngập ngừng hỏi: "Thẩm còn có chuyện gì sao?"
Trình Cảnh Sinh hơi ngốc nghếch, không thân thiện lắm, cũng ít khi nói chuyện đùa với người khác, nhưng y không phải là người vô tình, biết Khương thẩm bộ dạng như vậy hẳn là có chuyện muốn nói.