Chương 11: Cặp đôi trẻ

Cũng may thế giới này vẫn là có công đạo đáng nói, đêm qua Lý trưởng sau khi ra mặt, hỏi rõ sự tình rồi đứng ra làm chủ cho họ, sai người kéo hết đám người nhị phòng đi, lại ra lệnh cho họ đừng đến gây rắc rối cho nhà Dương Thanh nữa. Đối với nhà Dương Thanh, lý trưởng thấy người ta vừa suýt mất mạng, chỉ tượng trưng nói vài câu cho qua chuyện, khuyên họ dù sao cũng là người một nhà, đừng chấp nhặt.

Như vậy coi như đã kết thúc một màn náo kịch.

Lúc này, Dương Thanh Thanh duỗi người một cái, cơ thể cậu vậy mà không có gì khó chịu, nghĩ chắc là lúc cậu xuyên không đã mang theo cả chỉ số sức khỏe của mình, điểm này vẫn khiến người ta khá vui vẻ.

Chỉ có điều, đầu hơi ong ong.

Dương Thanh Thanh xoa xoa đầu, tối qua cậu dường như đã có một giấc mơ rất dài. Cậu cẩn thận hồi tưởng lại, trong mơ hình như toàn là ký ức của nguyên thân ở thế giới này, có chút giống như chuyện ở thôn này, có vài cảnh tượng khá hoa lệ, giống như chuyện ở nhà giàu họ Phùng, chỉ có điều đều mơ mơ hồ hồ, hơn nữa lộn xộn, không đầu không đuôi.

Dương Thanh Thanh cảm thấy mình và Dương Thanh trong tiểu thuyết đang bị cưỡng ép nhào nặn thành một người, khiến đầu óc cậu rối loạn khủng khϊếp, nhất thời không thể sắp xếp được.

Nhưng, dường như có một đoạn, là rõ ràng.

Hình ảnh như thủy triều ùa đến, Dương Thanh Thanh nhíu mày đột nhiên nhớ lại, trong mơ cậu đang đi trên đường núi, bên cạnh chính là con mương sâu, bên dưới là dòng nước đóng băng chưa tan hết.

Nhưng, không kịp phòng bị, một bàn tay to lớn đột nhiên ấn lên vai cậu, lực mạnh đến đáng sợ, cậu không kịp giãy giụa, trong nháy mắt đã bị đẩy xuống mương.

Hình ảnh cuối cùng trong trí nhớ là một khuôn mặt râu ria xồm xàm.

Dương Thanh Thanh đột ngột ngồi bật dậy trên giường, những hình ảnh vừa rồi quá rõ ràng, khiến cậu khó phân biệt được đó là mơ hay ký ức thật. Nhưng, nếu là thật, vậy thì nguyên thân không phải tự mình trượt chân rơi xuống nước, mà là bị người khác mưu hại?

Ý nghĩ này khiến cậu lập tức toát mồ hôi lạnh. Chẳng phải mình xuyên vào một bộ truyện điền văn gia đấu bình thường thôi sao? Sao tự dưng lại thành kinh dị thế này?

Nhưng... tại sao chứ?

Ai lại muốn hại chết một ca nhi nhà quê bình thường như cậu, chẳng lẽ là người của nhị phòng? Dương Thanh Thanh cẩn thận suy nghĩ, lại cảm thấy không thể nào, người của Nhị phòng hôm qua cậu đã gặp rồi, chẳng qua chỉ là mấy kẻ trộm cắp vặt, họ mong cậu chết là thật, nhưng cái gan gϊếŧ người, chắc chắn là không có.