Chương 10

Cả nhà Dương Đại Kiện thấy nói không lại, liền giở trò lưu manh, dẫn theo con cái xông lên giằng co, nhà Dương Thanh cũng không phải dễ bắt nạt, Dương Huyền và em gái đều nhào lên, đánh thì đánh, cắn thì cắn, trong nháy mắt trong nhà đại loạn, náo nhiệt ầm ĩ. Hương thân trong mắt tự có công đạo, đều biết Dương gia nhị phòng không ra gì, thế là người can thì can, người mắng thì mắng, thật sự suýt chút nữa lật cả mái nhà Dương Thanh...

Mà Trình Cảnh Sinh đang ở trung tâm vòng xoáy, vừa không có cách nào hòa nhập vào cơn cuồng loạn này, cũng không có cách nào thoát ra khỏi đám đông người vây ba lớp ngoài ba lớp trong, chỉ có thể liều mạng dùng thân mình che chắn cho Dương Thanh đang nằm trên giường bệnh, lớn tiếng kêu: "Đừng đánh! Bệnh nhân mà các người cũng đánh! Đừng đánh nữa!"

Kết quả căn bản không ai có thể nghe thấy lời y nói, giày dép và đất cục vẫn ào ào bay về phía Dương Thanh, Trình Cảnh Sinh liều mạng che chắn, kết quả cuối cùng lại phát hiện "bệnh nhân" Dương Thanh vô địch anh dũng đang ở sau lưng y, trong miệng không biết từ lúc nào đã ngậm nửa đoạn nhân sâm núi còn lại, dùng bờ vai rộng lớn của Trình Cảnh Sinh làm bình phong, sử dụng "đạn dược" kẻ địch ném tới điên cuồng phản kích, vung tròn cánh tay, dùng một chiếc giày nện thẳng vào mũi Dương Đại Kiện khiến máu chảy ra...

Khi lý trưởng vội vàng chạy đến, người cần Trình Cảnh Sinh chữa trị đã không chỉ có một.

Dương Thanh Thanh thở hồng hộc, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định, cậu biết, náo loạn một trận này tuy mệt, nhưng chỉ có như vậy, cậu mới có thể có chỗ đứng ở cái thôn nhỏ trong sách này.

Bất kể ở thế giới nào, cậu đều phải khiến mình sống tốt, kẻ nào dám đến gây rắc rối cho cậu, có một cậu tính một, cậu đều phải khiến chúng cút thì cút, bò thì bò!

Trên tay chợt nhói đau một thoáng, Dương Thanh Thanh hoàn hồn, lại thấy là chàng lang trung trẻ tuổi kia đang vội vàng bôi thuốc lên tay cậu. Thì ra tay cậu vừa nãy bị đá do đám nhị phòng ném tới làm rách, bản thân cậu còn chưa để ý.

Dương Thanh Thanh nhìn nam nhân tuấn mỹ trước mắt đang nghiêm túc chữa thương cho mình trước mắt, không khỏi ngẩn người.

Ánh dương vàng óng chiếu lên mí mắt, Dương Thanh Thanh khẽ động đậy, dần dần tỉnh giấc.

Ngoài cửa sổ tiếng gà gáy chó sủa vang lên, Dương Thanh Thanh dụi dụi mắt, chỉ thấy trước mắt vẫn là căn phòng tối qua, xem ra không phải mơ, cậu thật sự đã xuyên không rồi.