“Đại ca nhi, vậy chuyện này coi như quyết rồi nhé. Ta với cha ngươi sẽ nhờ người báo lại. Dù sao thì cũng chỉ là xem mắt trước, nếu ngươi không ưng thì lại tính sau!”
Phạm Cảnh không trả lời.
Sau đó y đi cắt cỏ, quay về thì thấy Phạm nhị nha đầu (Trân Nhi) và tam nha đầu (Xảo Nhi) vừa từ ngoài chạy về.
Hai đứa nghe nói trong nhà có bà mối đến, nên vội vã quay về hóng chuyện, nhưng đến nơi thì đã muộn, không thấy ai cả.
Không dám hỏi thẳng Phạm Cảnh, cả hai bèn bám lấy Trần thị người đang có vẻ rất vui để dò hỏi rốt cuộc là nhà ai tới làm mối, người như thế nào?
Trần thị làm bộ tức giận, mắng một câu không biết xấu hổ, nhưng vẫn nhịn không được kể với hai đứa vài câu cho hả.
Không tới hai ngày sau, bà mối kia lại mang tin tới.
Bà nói đã sắp xếp, ba ngày nữa, đúng dịp rằm, sẽ có hội chùa ở Hầu Nhi Sơn. Tới lúc đó, hai bên sẽ gặp mặt nhau tại hội.
Vợ chồng Phạm gia nghĩ cũng hợp lý nếu mời về nhà xem mặt, lỡ không thành thì mất mặt, hàng xóm lại bàn ra tán vào. Chi bằng gặp nhau ở hội chùa, nếu không ưng thì mạnh ai nấy về, không ai mất thể diện.
Đến ngày rằm, Phạm Cảnh biết hôm đó phải đi xem mắt.
Y đã đồng ý với người trong nhà, nên cũng không cố tình làm khó hay giở trò khiến chuyện bị đổ bể. Tối hôm trước còn chịu khó tắm rửa, sáng sớm hôm sau dậy sớm thay bộ quần áo sạch sẽ.
Trần thị đang nấu nước trong bếp, vừa ngẩng đầu lên đã thấy người bước vào. Tóc tai y buộc gọn gàng, tinh thần có vẻ cũng khá hơn thường ngày.
Chỉ là trên người y vẫn khoác một tấm da thú, bên hông còn đeo theo một thanh đoản đao. Vóc dáng y lại cao lớn, không hề có nét yếu đuối mềm mại của ca nhi. Nhìn thế nào cũng thấy đầy khí chất bá đạo.
Trần thị im lặng nhìn một hồi. Được Phạm Cảnh chịu phối hợp đi xem mắt đã là may trời ban, theo lý thì không nên đòi hỏi thêm gì. Nhưng nghĩ tới chuyện vất vả lắm mới có một mối hôn sự, bà vẫn dịu giọng khuyên y thay một bộ đồ khác trông thân thiện hơn.
Bị Trần thị cằn nhằn mãi, Phạm Cảnh rốt cuộc cũng chịu thay bộ da thú ra, từ đáy rương lôi lên một bộ áo chàm đã cũ nhưng sạch sẽ mà mặc vào.
Cha Phạm, Trần thị và Phạm Cảnh ba người cùng lên đường đến Hầu Nhi Sơn, để Trân Nhi và Xảo Nhi ở nhà trông nhà. Lúc ra cửa, Trần thị còn xách theo một cái rổ, làm bộ như chỉ đi hội làng mua đồ thắp hương thôi.
Phạm Cảnh cũng định mang theo cung tên, nghĩ bụng nếu dạo hội xong mà gặp gà rừng, vịt trời thì cũng không uổng chuyến đi.
Cha Phạm và Trần thị vội ngăn lại một hồi, còn bảo Trân Nhi mang cung tên vào trong phòng cất đi, y mới chịu thôi. Chỉ có thanh đoản đao bên hông là nhất quyết không tháo xuống, vợ chồng hai người đành để mặc.
Lúc ra cửa, gió có chút lất phất, tưởng đâu là ngày âm u. Không ngờ ra đến đường lớn lại thấy trời trong mây tạnh, nắng lên ấm áp dễ chịu.
Từ thôn đến miếu lớn dưới chân Hầu Nhi Sơn phải đi gần hai canh giờ, may mà ba người bước nhanh, chỉ hơn một canh giờ đã tới nơi.
Vì đi vội, họ không mang theo nước.
Trần thị đi chậm hơn hai cha con, mệt đến đổ mồ hôi, thở hổn hển, miệng khô đến mức chỉ muốn tìm nước uống.
“Bà mối nói gặp nhau dưới gốc cây đa cầu phúc. Giờ còn chưa thấy người đâu. Đại Cảnh, ngươi ở lại dưới gốc cây đợi một lát, ta đi tìm ni cô xin hớp nước rồi quay lại.”
Cha Phạm cũng dùng khăn lau mồ hôi, gật đầu nói: “Ta cũng đi uống một ngụm.”
Nói rồi hai người cùng đi vào trong miếu, để Phạm Cảnh lại chờ ở chỗ cũ.
Hầu Nhi Sơn là một ngôi miếu nhỏ, chủ yếu do nông hộ quanh vùng tới thắp hương, dân thành phố thì chuộng chùa Kim Đỉnh bên kia hơn. Sau vụ thu hoạch, nông dân rảnh rỗi hơn nên hội làng trước miếu cũng náo nhiệt lạ thường.
Người đến người đi tấp nập, Phạm Cảnh đứng giữa dòng người, tay cầm theo bao cung tên và gậy đá, dáng vẻ sừng sững giữa chốn đông người như vậy quả là không quen.
Trong lòng y có chút bực bội không biết người kia khi nào mới đến. Làm xong sớm thì còn kịp về núi săn bắn, hôm nay thời tiết đẹp như thế, bỏ qua thì tiếc.
Đang nghĩ như vậy, bỗng có người đυ.ng phải y một cái.
Thân hình y vốn gầy nhưng rắn chắc, đυ.ng vào lại khiến đối phương lùi hẳn về hai bước.
Phạm Cảnh đứng vững tại chỗ, ngẩng đầu lên thì thấy người vừa đυ.ng phải là một thanh niên trẻ tuổi. Cao tầm tám thước, mũi ra mũi, mắt ra mắt quả thật là một gương mặt đẹp trai, khí chất cũng không tầm thường.
Phạm Cảnh không để ý đến nét mặt đối phương có chỉnh tề hay không, chỉ chăm chăm đánh giá người này không giống kiểu tới hội làng mua đồ.
Y bất giác nhíu mày, theo bản năng đưa tay sờ thử túi tiền giắt ở thắt lưng.
“Xin... xin lỗi...” Người kia mở miệng nói.
Nam tử đối diện thấy rõ mặt Phạm Cảnh thì sững người ra một lúc.
Hắn nhìn chằm chằm trong thoáng lâu, vừa thấy Phạm Cảnh đưa tay về phía thắt lưng, liền tưởng nhầm là y định rút đoản đao, vội vàng lắp bắp xin lỗi: “Xin… xin lỗi, ta không cố ý!”
Phạm Cảnh nghe giọng nói của người kia có chút lạ tuy dùng phương ngữ địa phương, nhưng âm điệu lại giống như tiếng phổ thông nửa vời, không hẳn chuẩn.
Y thầm nghĩ không lẽ là người từ nơi khác đến?
Tuy vậy, y vốn không phải người thích xen vào chuyện người dưng. Sờ thấy túi tiền trên người vẫn còn, y liền nhàn nhạt mở miệng nói: “Không sao.”
Nói xong cũng không để tâm thêm, xoay người bước tránh sang một bên.
Chưa đi được hai bước, sau lưng lại vang lên một giọng gấp gáp, thở hổn hển:
“Trời đất ơi, tổ tông của ta ơi! Ngươi rốt cuộc để ta tìm đến mức nào rồi! Nếu ngươi mà để lạc mất, ta biết ăn nói làm sao với cha mẹ ngươi và lão tử nhà ngươi đây hả!”