Chương 6

Sau đó hai bên lại nói thêm vài câu khách sáo, bà mối thấy cũng gần trưa, mà bản thân chưa được mời ở lại ăn cơm, bèn chủ động đứng dậy cáo từ.

Hai vợ chồng Phạm gia đưa bà ta ra tận cửa, bà mối cười tủm tỉm, vừa bước ra khỏi ngạch cửa thì bỗng đối mặt với một người.

Dưới mái hiên đứng một thân hình cao lớn, vóc người vạm vỡ. Tóc được buộc lại bằng một miếng vải vụn, trên người khoác một tấm da thú trông như lông sơn dương, quần dưới là loại vải nâu đã vá chằng vá đυ.p. Trên người vẫn còn vương mùi dã thú, khó ngửi.

Ánh mắt người đó lãnh đạm, không có vẻ tò mò hay thân thiện khi thấy người lạ, vừa nhìn đã biết không phải người dễ tiếp xúc.

Bà mối chưa từng gặp Phạm Cảnh, chỉ nghe vợ chồng Phạm gia nói nhi tử đang ở xa chưa về, nên không để ý nhiều.

Chỉ biết lần này tới là để nói chuyện cưới xin cho một ca nhi tầm tuổi vừa lớn, nên khi nhìn thấy Phạm Cảnh thì cứ tưởng đây là nhi tử trong nhà liền ngạc nhiên nghĩ nhà họ Phạm không phải không có nhi tử sao?

Trần thị tiễn bà mối ra cửa, thấy Phạm Cảnh đã trở về thì giật mình, hoảng hốt kéo y về phía nhà bếp.

Phạm Cảnh cũng không phản kháng gì, chỉ là thuận tay cầm lại cái sọt tre mình mang về, xoay người bước về phía nhà bếp.

Bà mối lúc này mới bừng tỉnh, nhận ra người vừa gặp rất có thể chính là ca nhi mà họ định tìm rể cho.

“Phạm huynh đệ, Trần nương tử, người này là...”

Bà ta quay đầu, chỉ tay vào Phạm Cảnh, kinh ngạc đến không thốt nên lời.

Cha Phạm chỉ khẽ mở miệng, nhưng nói năng vụng về, không biết phải đáp thế nào.

“Đây là Đại ca nhi nhà tôi, vừa mới đi săn từ núi về, không biết trong nhà có khách, chưa kịp dọn dẹp, khiến nương tử chê cười rồi.” Cuối cùng vẫn là Trần thị từ trong phòng chạy ra, nhanh chóng ngắt lời cha Phạm rồi mỉm cười hòa giải.

Bà mối nuốt khan một ngụm nước bọt.

Nhà họ Khang chỉ yêu cầu tìm một gia đình đàng hoàng, không đặt nặng dung mạo hay tài cán của ca nhi hay tiểu thư, nên bà vốn cũng không quá để tâm đến việc xem kỹ người.

Lúc đó nghĩ dù có chút khuyết điểm cũng không sao, liền mạnh miệng tô vẽ thêm mấy phần. Thật không ngờ, ca nhi nhà họ Phạm lại có dung mạo và khí chất như thế.

Thân hình kia, gương mặt kia… lại còn là người biết săn bắn, rõ ràng có học võ.

Bà mối bỗng cảm thấy lo sợ sợ lỡ người ta không hài lòng điều gì, không may nổi giận lên lại đánh bà thì sao!

Bà mối bất giác rùng mình, cảm thấy xâu tiền giấu trong tay áo như bỏng rát. Giá mà biết trước ca nhi này tính khí cường thế như vậy, bà đã không dám phóng đại mà đem Khang Tam Lang tả như một đóa hoa đẹp đẽ.

Thấy vẻ mặt bà mối biến sắc, Trần thị biết tình hình không ổn, sợ mình vừa lỡ lời khiến bà ta nghi ngờ, vội vàng lên tiếng chữa cháy: “Trong nhà không có nhi tử, cha nó mới phải nuôi ca nhi theo hướng mạnh mẽ một chút thôi.”

“Vả lại vụ mùa vừa thu hoạch xong, không có việc gì nên nó lên núi đi dạo một chút. Bình thường nó vẫn ở nhà khâu vá, quét dọn như ai. Nông hộ nhà quê sao so được với ca nhi trong thành được, phải biết làm đủ việc mới sống nổi, nhìn có hơi tháo vát nhưng cũng không khác gì người thường.”

Bà mối gượng cười một tiếng. Chuyện tài mạo thì không dám nói nữa, nhưng có tay nghề thì đúng là chuyện tốt thật. Nhà nghèo thì càng cần có người tháo vát giỏi giang.

Chỉ là một ca nhi mà học mấy thứ như săn bắn thì đúng là kỳ quặc thật.

Bà ta liền nói vài câu xã giao: “Ca nhi mà có bản lĩnh thì tốt lắm chứ. Thời buổi này có tay nghề là có đường sống. Nương tử và Phạm huynh đệ đúng là có phúc khí.”

Trần thị nghe ra đây chỉ là lời khách sáo, sợ bà mối bị dáng vẻ thô ráp của Phạm Cảnh dọa cho nản chí, không chịu nhiệt tình lo chuyện hôn sự nữa, liền cắn răng kéo cái sọt Phạm Cảnh vừa đặt xuống, mở ra cho bà mối xem.

Bên trong là một con thỏ và một con gà rừng gầy gò. Bà lập tức nhặt lấy con gà rừng kia, tay vừa đưa ra đã nói:

“Ca nhi nhà ta tính khí trầm lặng, tuổi thì ngày một lớn, ta với cha nó ngày ngày lo lắng đến mất ngủ. Nó là con của vợ trước, ta làm mẹ kế nếu không lo cho nó một mối hôn sự đàng hoàng, chỉ e người dưới suối vàng sẽ trách tội, ta trong lòng cũng áy náy lắm.”

“Chỉ mong Hồ nương tử để tâm giúp cho.”

Trần thị nói đoạn, thẳng tay nhét con gà rừng vào tay bà mối, nói thêm: “Nhà quê không có gì quý giá, mong nương tử đừng chê.”

Bà mối vốn là người chuyên làm mai, ngày ngày được mời đến uống trà nhận tiền, sống cũng không vất vả gì, ăn ngon uống tốt là chuyện thường.

Gà nuôi nhà quê bà thấy hoài không lạ, nhưng gà rừng săn được từ trong núi thì khác tuy không béo nhưng thịt chắc và thơm, là hàng quý trong mắt người sành ăn, nhà giàu trong thành còn đặc biệt mua về để thưởng thức.

Nhận được gà rừng, bà mối mừng rỡ không để lộ, chỉ cười nói: “Làm cha mẹ thật vất vả, ta nghe vậy cũng cảm động lắm. Nương tử yên tâm, ta hiểu rõ chuyện này.”

Rồi nhận lấy con gà, bà lại nói thêm: “Nếu việc hôn sự này không thành, ta sẽ chọn nơi tốt hơn cho Đại ca nhi, không để phí tâm ý.”

Lúc này, Trần thị và Phạm Thủ Lâm mới thở phào nhẹ nhõm, lại khách sáo vài câu nữa, rồi tiễn bà mối ra về trong vui vẻ.

Chương 2

“Dáng dấp của ngươi như vậy, tai cũng đâu có điếc, mấy lời vừa rồi chắc đều nghe thấy rồi nhỉ?”

“Tiểu lang nhà họ Khang kia thân thể khỏe mạnh, tướng mạo lại đoan chính, nếu làm chồng ở rể nhà mình thì không phải quá tốt sao?”

Tiễn bà mối về xong, Trần thị vẫn còn lâng lâng niềm vui vì có người tới làm mối, liền quay người trở lại nhà bếp.

Lò bếp đang cháy đỏ, trong nồi đun chút nước trong. Phạm Cảnh ngồi bên cạnh bếp, đang xử lý vết thương ở tay phải của mình.