“Chỉ là chuyện hôn nhân đại sự của con cái, làm cha mẹ không thể qua loa được.” Trần thị nói: “Vẫn muốn nhờ nương tử sắp xếp để hai bên gặp mặt một lần thì mới yên tâm.”
Bà mối khựng lại. Nếu đã gặp mặt rồi, thì sau đó còn xoay sở gì được nữa?
Bà ta vội chống chế: “Ta hiểu tấm lòng của nương tử, chỉ là Vọng Thủy Hương tuy cũng thuộc cùng một huyện, nhưng từ đây đi đến đó cũng phải sáu, bảy chục dặm, đi lại không thuận tiện, nói năng truyền đạt cũng khó.”
“Nếu nương tử vẫn chưa yên tâm, vậy hai ngày nữa ta mang theo một bức họa tới cho xem là được.”
Trần thị nghe bà mối quanh co, trong lòng liền dấy lên cảnh giác. Ai mà không biết miệng lưỡi bà mối khéo léo, chuyện đen có thể nói thành trắng. Chỉ e tiểu lang kia không phải không linh quang, mà là thật sự ngốc.
Tuy vậy, bà cũng không thể đoán chắc có phải vì chưa nhận được tiền nên bà mối còn lưỡng lự chưa chịu sắp xếp cho gặp mặt hay không. Trần thị do dự một hồi, vẫn có phần tiếc tiền không muốn lấy ra thử vận.
Lúc này, cha Phạm từ đầu tới giờ gần như không mở miệng bỗng lấy từ người ra một xâu tiền, đưa cho bà mối.
“Bà cứ mời người đến để nhà ta gặp mặt một lần. Cũng để bên họ xem qua ca nhi nhà ta.”
Trần thị nhìn xâu tiền nặng trĩu, ít cũng phải có đến mười đồng, không nhịn được liếc cha Phạm một cái, trong lòng nghĩ bụng lão già này còn giấu riêng tiền riêng đây mà!
Dù không phải đồng tiền từ trong túi bà mà ra, nhưng vẫn cảm thấy như bị cắt một miếng thịt vậy. Tiền đã đưa ra rồi, không thể nào đòi lại được, Trần thị đành nở nụ cười:
“Ông nhà ta tính tình thẳng thắn, nếu có lời nào không phải thì mong nương tử đừng chấp. Chỉ là nhà nghèo, trà nước lại sơ sài, tiếp đãi không chu toàn, mong nương tử khi lên trấn uống một chén trà ngon cho bõ nhé.”
Bà mối vừa chạm vào xâu tiền, trong lòng liền đổi ý. Nếu người ta thật lòng muốn xem mặt, mà mình không chịu sắp xếp cho hai bên gặp, về sau có nói gì cũng không có lý. Còn nếu đã xem mặt rồi, tám phần cũng khó thành, nhưng cho dù không thành thì mười đồng này cũng không uổng công chạy một chuyến.
Bà ta cất xâu tiền vào tay áo, mặt tươi như hoa: “Trần nương tử, Phạm huynh đệ, hai người khách khí quá rồi. Việc này vốn là ta lo liệu giúp các người. Để ta về báo lại với nhà họ Khang, rồi mang lời nhắn lại sau.”
“Được, được! Làm phiền nương tử quá.”