“Nó mê Đại Cảnh lắm, cách dăm bữa nửa tháng lại mang đồ qua, nhà ta lúc ấy cũng nghĩ nó mặn mà, nghĩ Đại Cảnh lấy về nhà họ Tần cũng không khổ.”
“Ai ngờ trong nhà họ Tần lại chê nhà ta nghèo, nói không môn đăng hộ đối. Lại chê Đại Cảnh tính tình lạnh lùng, ít lời không khéo léo.”
“Thằng nhỏ ấy cũng nhu nhược, nghe theo lời người nhà, đi lấy một tiểu lang nhà khác.”
Khang Hòa nghe xong, mày nhíu chặt: “Lấy vợ rồi còn quay lại tìm Đại Cảnh?”
“Ôi, cũng là số khổ. Thằng Tần ấy lấy vợ chưa được hai năm, phu lang đã bệnh mà mất, không để lại con cái gì.”
“Thế rồi góa vợ, thấy Đại Cảnh còn chưa lập gia đình, lại quay về tìm Đại Cảnh.”
Hồi ấy Trần thị với cha Phạm cũng từng rất ưng cái thằng nhỏ nhà họ Tần này, bề ngoài đoan chính, lại hợp chuyện với Đại Cảnh, đâu thấy chê bai gì. Nhưng sau đó bị nhà họ Tần chê cười, cha Phạm lại sĩ diện, tất nhiên không còn muốn nhìn mặt nó nữa.
Vợ chồng già trong lòng đều có giận, giờ thấy nó mất vợ lại mò tới tìm con họ, không khác nào coi thường nhà họ Phạm. Nó hôm nay còn dám vác mặt đến, nếu là trước kia Trần thị nhất định đã xỉa xói đuổi thẳng rồi.
Nhưng giờ trong nhà đã có con rể, Đại Cảnh không còn là một mình. Trần thị hôm nay vui vẻ để nó vào, chính là để Khang Hòa đứng ra đuổi khéo nó, cho nó hít đủ một bụng bực mới hả. Năm xưa chuyện nhà họ Tần khiến người trong làng cười sau lưng nhà bà không ít.
Nói xong, bà xúi giục Khang Hòa: “Tam lang, ngươi ra đó, cho cái thằng họ Tần ấy mở to mắt ra, thấy Đại Cảnh giờ ở cùng với ngươi rồi, đừng hòng dày mặt tới nhà ta nữa.”
Khang Hòa nghĩ cũng như Trần thị, cũng muốn để cái tiểu lang nhà họ Tần ấy khỏi bám lấy Phạm Cảnh nữa. Nhưng hắn lấy tư cách gì? Hắn với Phạm Cảnh vốn đâu phải phu phu thật sự.
Trong núi đối phó đám sâu bọ như Tôn Đại Sinh thì không sao, nhưng chuyện này làm sao giống được. Làm không khéo lại phá hỏng chuyện tốt của Phạm Cảnh, không phải khiến y hận hắn sao.
Đầu óc Khang Hòa càng nghĩ càng rối, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ hôm ấy khi y nói hắn muốn đi, không hề ngạc nhiên, chỉ lạnh nhạt bảo trả tiền lễ thì trả giấy bán thân.
Khi ấy chỉ thấy Phạm Cảnh dễ nói chuyện, giờ ngẫm lại, không phải vốn dĩ y cũng không muốn sống cùng hắn sao, trong lòng vốn dĩ đã có người khác?
Mà cái tiểu lang kia trạc tuổi y, lại cùng nghề, còn hợp tính nhau hơn bao nhiêu.
Nghĩ đến đây, lòng hắn như bị một tấm khăn ướt trùm lên, nghẹn ngào buồn bã.
Khang Hòa lẩm bẩm: “Ta… ta đi làm cá ăn tối đây.”
Trần thị vốn đang hí hửng chờ Khang Hòa ra vả vào mặt cái thằng Tần kia, lại thấy hắn như mất hồn mất vía bỏ đi, tròn mắt ngạc nhiên.
Sao cái thằng Tam lang này không có chút máu nam nhân gì vậy?
“Còn vội làm cá gì, ra xem bọn họ nói gì kìa!”
“Bọn họ nói gì cũng được.” Giọng hắn nghe sao chua chát quá.
Trần thị nghe xong, thở dài. Sớm biết hắn hẹp dạ thế này, bà đã không lắm lời làm gì.
“Đó đều là chuyện cũ hết rồi. Nhà ta không coi cái thằng kia ra gì, chỉ coi trọng con thôi.” Khang Hòa không đáp.
Trần thị thấy hắn cứ lầm lì trong phòng như cô dâu nhỏ, thầm nghĩ cái thằng này, thật ngốc nghếch.
Bà lẳng lặng chui ra sân.
“Tiểu Tần à, lâu rồi không thấy ngươi đó nha.”
Tiểu lang họ Tần vốn vì Phạm Cảnh không nhận cung mà ngượng ngập, thấy Trần thị ra bắt chuyện liền cười đáp: “Dạ, mùa thu ta cắm mặt trong núi, không có thời gian qua thăm bá mẫu với Phạm thúc.”
Trần thị hỏi thăm dăm ba câu rồi cười: “Xa xôi thế mà cũng qua đây, tối nay ở lại ăn bữa cơm nhé.”
Tiểu lang họ Tần nghe bà giữ lại ăn, mắt sáng rỡ, vui mừng không tả.
“Thế sao tiện ạ…”
“Sao lại không. Cảnh ca với Tam lang đi núi bắt được mớ cá, khách đến nhà, nó đang làm cá chiêu đãi ngươi đó.”
Tiểu lang họ Tần thoáng sửng sốt, ngơ ngác nhìn Phạm Cảnh: “Tam… Tam lang? Ai vậy?”
Phạm Cảnh không biết Trần thị ra ngoài nói những lời gì, không đáp câu hỏi gấp gáp của hắn.
Ngược lại nghe Khang Hòa nói làm cá chiêu đãi tiểu Tần, y tin là thật, bất giác nhìn về phía bếp. Trong lòng thầm nghĩ, sao hắn cơm ai cũng chịu nấu vậy.
Trần thị cười tủm tỉm: “Tiểu Tần còn chưa biết à? Tam lang là chàng rể nhà ta, tết này sẽ bày tiệc, đến uống rượu mừng nhé.”
Tiểu lang họ Tần như bị một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống, suýt nữa đứng không vững.
Hắn cố hỏi lại Phạm Cảnh: “Cảnh ca, chuyện… chuyện này thật sao?”
Phạm Cảnh cũng không muốn để hắn tiếp tục bám riết, gật đầu.
Tiểu Tần nhìn y, bao nhiêu nỗi niềm ngổn ngang, vội vàng cáo từ ra về.
Trần thị nhìn cái bóng hắn cúi đầu chui ra khỏi sân như con chó cụp đuôi, lòng hả hê hẳn.
“Cảnh ca, ngươi với Tam lang đã cùng nhau rồi, sau này cái thằng Tần kia mà còn đến tìm, ngươi đừng để ý tới nó. Tam lang biết được lại buồn lòng đấy.”
Phạm Cảnh vốn xưa nay cũng không đoái hoài gì đến tiểu Tần kia, không qua năm xưa cùng săn bắn nói vài câu thôi.
Y gật đầu: “Dạ.”
“Ừ, nghe lời nương là tốt.” Trần thị nói rồi tự tìm cớ ra vườn hái rau, còn dặn: “Cha ngươi ngoài đồng chắc cũng sắp về, hai đứa con bé cũng đi hái cỏ heo, giờ chắc cũng về tới.”
Nói xong bà đã líu ríu ra khỏi cửa.
Phạm Cảnh chưa kịp biết gì, quay vào thì thấy Khang Hòa đang ngồi trên ghế, cúi đầu, sắc mặt tối tăm.