Chương 40

“Ấy dà, sao mang nhiều thứ vậy?” Trần thị hồi sáng còn than phiền với Phạm Thủ Lâm rằng hai người lên núi lâu quá, lương khô chắc sớm cạn rồi, sao mãi chưa thấy về.

Giờ thấy về rồi, bà mới yên lòng.

“Đại Cảnh, chuyến này có săn được thứ gì ngon không?”

Phạm Cảnh chỉ xua tay, đặt gùi xuống bếp rồi sải bước ra giếng rửa mặt. Người trong làng vốn quen tính y, thấy vậy cũng không lấy làm lạ. Nếu hôm nào y mà đổi tính, cười nói lăng xăng, ngược lại còn khiến người ta sợ y trúng tà.

Khang Hòa theo sau Phạm Cảnh, học mấy bữa đã biết không ít tiếng địa phương, hắn học nhanh, lại chịu khó, giờ đã hiểu phần lớn câu chuyện trong sân.

Hắn nghe ra mọi người đang bàn tán gì, cũng không chen lời, chỉ khách khí mỉm cười với người ta.

Trước hết đưa cái giỏ trong tay cho Trần thị đang đón lấy: “Cá bắt trong núi, phải thay nước sống nuôi trước.”

Trần thị nghe Khang Hòa nói ra nguyên một câu như người bản xứ, giật mình không ít.

Bà vội vàng đón lấy giỏ, nặng trịch trong tay: “Các ngươi ở núi cực nhọc như thế, tự mình hầm lên mà ăn đi, cứ nghĩ đến nhà làm gì, nhà không thiếu thứ gì.”

Khang Hòa biết Trần thị chỉ nói để giữ thể diện, bèn cười đáp: “Nương làm mới ngon.”

Trần thị nghe vậy, lòng vui như nở hoa: “Được, tối nay nương làm cá cho ngươi với Đại ca ăn.”

Nói xong, bà lại giới thiệu mấy người trong sân cho Khang Hòa, nào là bà cô, nào là thím lang. Khang Hòa liền theo lời chào hỏi từng người một.

Ứng phó xong lượt ấy, hắn mới theo Phạm Cảnh vào trong nhà.

“Gọi nương rồi đó à, Tam Phương muội, muội thật có phúc khí đó nha!” Vài người trong sân trước còn nghĩ Trần thị khoác lác khoe khoang con rể, giờ đều thật lòng ganh tị với Trần Tam Phương.

“Bà mối nào nói được mối này vậy? Giới thiệu cho ta với, nhà ta nhị ca cũng đến tuổi rồi.”

Trần thị bị mấy người vây quanh tâng bốc, trong lòng mừng như trẩy hội, ngoài mặt vẫn giả vờ bình thản.

Vào đến trong phòng, Khang Hòa thò tay ra đòi nước: “Cho ta bát nước, nóng chết đi được.”

Phạm Cảnh liếc hắn: “Học nói nhanh đấy, gọi người cũng ngọt ghê.”

Y uống cạn bát nước, đặt xuống bàn, không buồn rót cho hắn.

Khang Hòa tự cầm ấm trà, đổ đầy bát Phạm Cảnh vừa uống, uống liền mấy ngụm.

Hắn biết Phạm Cảnh đang trêu mình vì gọi Trần thị là nương, bèn cười nói: “Thế ta gọi sai rồi à? Ca ca dạy lại đi, phải gọi là gì?”

Phạm Cảnh không trả lời, chỉ lạnh nhạt nói: “Ngươi dỗ bà ấy vui vậy, không mấy mà bà ấy trả giấy bán thân lại cho ngươi.”

Khang Hòa nghe vậy cũng không thoải mái, như thể Phạm Cảnh lúc nào cũng nhắc hắn phải rời đi vậy. Nhưng hắn cũng biết chính miệng mình trước đây đã nói ra những lời đó.

“Thế thì không bằng dỗ ngươi vui, nhà này ngươi nói mới mới tính.”

Phạm Cảnh không nói gì, ngoài sân dần yên tiếng dế, Trần thị giữ mấy người ăn tối nhưng không ai dám lưu lại, lần lượt ra về.

Không lâu sau, Trần thị lại hối hả chạy vào: “Đại Cảnh, có người tìm ngươi này!”

Bà ghé lại thấp giọng: “Là thằng nhỏ họ Tần ở Thượng Thu.”

Phạm Cảnh nghe xong, mày hơi động, xoay người bước ra.

Khang Hòa không biết “thằng nhỏ họ Tần” là ai, tìm Phạm Cảnh làm gì, nhưng cũng không dính như cao dán mà theo ra.

Trần thị nhân đó vui vẻ kéo hắn lại, hỏi hắn sao nói năng trôi chảy thế. Dù trước đây Trần thị cũng không tin hắn là đồ ngốc thật, nhưng chuyện hắn không chịu mở miệng ai cũng thấy.

Giờ nghe hắn nói chưa hẳn liến thoắng nhưng so với Phạm Cảnh đã hay hơn nhiều, hôm nay trước mặt làng xóm lại càng nở mày nở mặt.

Khang Hòa bèn lấy lý do trước kia bị thương đầu óc, nay được Phạm Cảnh dạy lại.

Trần thị bán tín bán nghi, không tin là Phạm Cảnh chịu khó dạy hắn học nói, nhưng dù sao hắn nói tốt hơn cũng là chuyện tốt.

Bà lẩm bẩm: “Hôm trước ta đi xem bát tự hai đứa, lão thần tiên nói hai đứa hợp nhau, sau này sẽ hưởng phúc. Ta còn tưởng bà ấy lừa tiền, giờ nhìn thấy đúng thật.”

Khang Hòa cười khẽ: “Chắc được vía hỷ xung tốt.”

“Phải đấy, phải đấy!”

Tuy nói chuyện với Trần thị, nhưng lòng Khang Hòa lại bay ra ngoài sân. Hắn không nhịn được liếc ra, chỉ thấy người kia cũng là một tiểu lang trẻ tuổi, tầm hơn hai mươi, mặt rám nắng, dáng người tinh gọn, trông cũng gọn gàng cứng cáp, có vài phần khí chất giống Phạm Cảnh.

“Ngươi đến làm gì?” Phạm Cảnh ra ngoài hỏi thẳng.

Tiểu lang họ Tần thấy y thì mừng rỡ:

“Ta từ huyện về, đi ngang qua thôn, tiện đường ghé vào.”

Nói xong lấy ra một gói đồ bọc vải: “Đã sớm muốn đưa thứ này cho ngươi, ở núi không dễ gặp, đành lên tận nhà. May mắn gặp được ngươi ở nhà, ta còn có thể tự tay trao cho.”

Hắn ta hơi xấu hổ gãi đầu: “Ta cũng không có ý gì khác, chỉ muốn ngươi trong núi có cây cung tốt mà dùng, huống hồ ngươi bắn giỏi như vậy.”

Phạm Cảnh hờ hững: “Dạo này ta bị thương tay, dùng không nổi, để ngươi tự giữ lấy.”

Không biết tự lúc nào, Khang Hòa đã bước ra đến cửa.

Tiếng nói hai người nhỏ, trong phòng nghe không rõ, chỉ nghe loáng thoáng mấy câu như “nghĩ đến ngươi”, “giỏi như vậy”, “tiếc”… Trong lòng Khang Hòa bỗng chốc như núi lửa phun trào, nước lũ dâng cao.

Hắn vội vã quay lại hỏi Trần thị: “Hắn ta… là ai?”

Giọng đầy vội vàng, mà lại kỳ lạ thay, Phạm Cảnh không mời vào, Trần thị cũng không nói chuyện tiếp đón gì.

Trần thị rốt cuộc cũng được Khang Hòa hỏi, bèn sán lại gần, ghé giọng thì thào với hắn: “Tiểu lang này là mối đã từng đính trước với Đại Cảnh đấy. Nó cũng là người săn bắn, kiếm sống trong núi.”

“Đã đính trước?” Mắt Khang Hòa trợn tròn lên.

“Thế không thành sao?”

“Xem ngươi nói chuyện khờ chưa, thành rồi thì còn đến lượt ngươi làm rể tốt thế này à.” Trần thị hoàn toàn coi Khang Hòa như người nhà, nói tiếp: “Thằng nhỏ nhà họ Tần ấy, mười bảy mười tám tuổi, nhờ mối dẫn dắt, cùng Đại Cảnh coi mắt một lần.”