Chương 4

“Người huynh đệ trong nhà từng vì cưới vợ mà đòi lễ cưới quá cao, khiến thông gia phải đi vay nợ khắp nơi, cuối cùng lại là Tam Lang chịu khổ. Bây giờ ai nấy trong thôn cũng gặp khó khăn, nên chỉ cần có lòng thành một chút là được rồi.”

Trần thị nghe bà mối nói vậy thì trong lòng cũng cảm thấy đây quả thực là chuyện hiếm có khó tìm. Nhưng bà cũng không phải người dễ bị lời ngon tiếng ngọt dỗ dành. Bà hiểu rõ bây giờ cưới gả không còn là chuyện dễ dàng, không có cái gọi là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống.

Tuy bà chỉ là mẹ kế của Phạm Cảnh, nhưng chuyện hôn nhân đại sự thế này, không thể qua loa cho xong.

Nếu như cưới một kẻ thật sự ngốc về nhà, không nói Phạm Cảnh có tức giận hay không, chỉ riêng việc người ngoài dị nghị, lời ra tiếng vào, cũng đủ khiến danh tiếng gia đình bị tổn hại. Huống chi trong nhà còn có hai đứa nữ nhi lớn đang chờ gả chồng, nếu mang tiếng xấu thì ai còn dám đến hỏi cưới?

Hơn nữa, nếu đứa ngốc kia thật sự không làm được việc gì, thì chỉ riêng chuyện ăn uống sinh hoạt cũng thành gánh nặng, không khác nào ném tiền qua cửa sổ.

Bà mối thấy Trần thị tuy chưa trả lời, nhưng ánh mắt đã chuyển động, tám phần là trong lòng có suy nghĩ rồi, nên thầm vui trong bụng. Bà ta liền dừng lại, uống một ngụm trà nguội trên bàn, làm dịu cổ họng rồi tiếp tục nói:

“Giờ nói thật, làm nhà trai là có lợi đấy. Trước kia nghèo rớt mồng tơi, không ai ngó ngàng tới, giờ ngược lại, ca nhi, cô nương thì kén chọn, còn mấy ông nhà nghèo cũng tự cho mình là cao giá. Ta đi làm mối mấy năm nay, không thiếu gì lần bị người ta nói khó nghe, đuổi về không thương tiếc. Cho nên gặp nhà như Khang gia, ta mới thấy đáng quý đấy.”

“Nói thật lòng, nhà tỷ đã như vậy, vẫn nên sớm tính chuyện cưới rể thì hơn. Không nói gì khác, sau này tuổi già, không có ai thân cận bên cạnh, sống thế nào cho yên? Nếu thấy Khang gia phù hợp, thì ta về báo lại, nói bên này có nhà tử tế, sạch sẽ đàng hoàng, chắc chắn họ sẽ ưng ý thôi.”

“Chứ không thì ta cũng phải đi tiếp mấy nhà khác trong thôn hôm nay được trò chuyện hợp ý với tỷ đây, lại còn được uống trà ngon như vậy, ta cũng không nỡ không nghĩ tới tỷ đâu.”

Trần thị nghe bà mối nói chuyện ngọt như mật, nhưng vẫn không vội gật đầu. Bà đứng dậy, rót thêm nước trà cho bà ta, dịu giọng nói: “Tỷ đến tận nơi nhà ta, mang theo chuyện hôn sự thế này, vợ chồng ta thật sự lấy làm vinh hạnh.”