“Tiểu ca nhìn kỹ đi, trĩ này tuy không tinh nhanh, nhưng mắt trong vắt. Trĩ bệnh mắt mờ đυ.c, đâu giống vậy. Chỉ là bị thương ở chân lúc bẫy trúng, nên mới không nhảy nhót thôi.”
Nói xong, Khang Hòa lén nhét vào tay tiểu nhị năm đồng, hạ giọng: “Phiền tiểu ca chiếu cố, bọn ta cũng khách quen đây rồi, đáng lẽ phải sớm mời tiểu ca chén trà, chỉ khổ ở núi xa, đi đi lại lại vất vả, mong tiểu ca thông cảm.”
Tiểu nhị cầm tiền, sắc mặt quả nhiên dịu lại: “Gần đây trên chợ đúng là có dịch gà, quản sự với chưởng quầy cứ giật tai bọn tôi dặn phải cẩn thận, tôi cũng không dám qua loa. Ca ca thường giao hàng, người quen cả rồi, chỉ tại ảnh nói ít, hôm nay tôi mới biết ảnh tên họ gì.”
Khang Hòa cười: “Tiểu ca đừng trách, người trên núi ít nói, nhưng trong lòng kính trọng tiểu ca lắm.”
Tiểu nhị gật gù, đi lấy cân cân lại một con trĩ, một con hồ ly, nói giá hai trăm tám mươi đồng. Hồ ly lột da còn có giá, nhưng do bị thương, lông rách, nên bị ép xuống chút.
Khang Hòa không rành giá cả, liếc nhìn Phạm Cảnh, thấy y gật đầu mới biết giá này không ép, liền nhận lời. Cầm tiền xong, hắn lại cảm ơn tiểu nhị mấy câu. Tiểu nhị bên kia bận rộn, vội vàng nói đôi câu liền chạy vào bếp giúp việc.
Ra khỏi ngõ, Phạm Cảnh lạnh giọng: “Ngươi đưa tiền hắn làm gì, hắn không nhận thì tự nhiên sẽ gọi người khác đến nhận.”
Khang Hòa nghe vậy, nhẫn nại đáp: “Giao dịch lâu dài, không cho người ta chút lợi, làm sao họ cứ tử tế mãi với mình? Hôm nay đổi người khác, hắn sẽ sinh lòng oán, lại bôi xấu mình trước mặt người trong quán.
Thợ săn đến bán cũng không chỉ có một, hàng hóa cũng toàn những thứ này, muốn bắt bẻ mình dễ như bỡn. Nếu mình không đến nữa, họ cũng không thiệt hại gì, chỉ có mình lại phải tìm chỗ bán khác.
Hôm nay cho hắn chút tiền, coi như thử tính người. Nếu chỉ muốn chút đỉnh, vẫn tử tế, thì thôi. Nếu tham lam, đòi mãi, ta cũng biết mặt mà cắt đứt sau.”
Phạm Cảnh không đáp, nhưng cũng không phản bác, rõ là đã nghe lọt tai. Y im lặng một lát, móc ra năm đồng, đưa cho Khang Hòa, coi như đồng ý cách làm của hắn.
Khang Hòa nhận tiền, lại không vui vẻ gì, chỉ nhếch miệng: “Ngươi có cần với ta tính toán đến mức này không?”
Nói đoạn, hắn bước thẳng lên trước. Phạm Cảnh hơi nhíu mày, không hiểu sao tự nhiên Khang Hòa lại không vui…
Lần này hai người đều kiếm được chút tiền, Khang Hòa lại toan đi mua ít đồ mang lên núi, lại bị Phạm Cảnh ngăn lại.
Thường thì y lên núi năm sáu ngày là quay về một chuyến, nhiều lắm cũng chỉ mười ngày đã xuống núi. Giờ theo Khang Hòa ở trên núi cũng gần mười ngày rồi, vốn lương khô mang theo sớm đã ăn hết, chỉ nhờ Khang Hòa lần nào vào thành cũng mua thêm ít đồ mang về, mới đủ để ăn được đến hôm nay.
Phạm Cảnh tính toán, trong núi còn dư độ một hai bữa cơm, ăn hết rồi xuống núi một chuyến là vừa, lâu không về nhà cũng khó tránh khiến người ta lo lắng.
Khang Hòa nghe vậy, thấy cũng có lý. Hai người liền ghé qua quán bên đường ăn mỗi người một cái bánh chưng, tay không mà quay về núi.
Ngày đầu tháng Chạp, đến trưa, Phạm Cảnh và Khang Hòa ở trong căn nhà gỗ ăn nốt chút lương khô cuối cùng.
Hai người thu dọn đồ đạc, xuống núi.
Về đến nhà họ Phạm, sân viện náo nhiệt vô cùng. Có mấy phu lang và phụ nhân đang ngồi chơi trong sân.
“Chân Nhi à, ta đi ngang qua nhà muội mấy lần mà không thấy phu lang của huynh muội đâu cả. Hắn còn ngại gặp người hơn cả muội là cái tiểu nha đầu ấy nhỉ.” Một người lớn trêu ghẹo tiểu nha đầu.
Chân Nhi tính tình vốn nhát gan, bị phu lang phụ nhân trêu, bèn vừa cho gà vịt ăn vừa chạy tọt vào trong nhà không chịu ló ra. Chỉ có Kiều Nhi vẫn gan dạ như mọi khi, đáp trả: “Phu lang của huynh muội bận rộn lắm đó. Ca ca lên núi thì huynh ấy theo đi làm việc, đâu phải ngại gặp người.”
Trần thị bưng trà từ trong nhà ra mời mấy người: “Thằng Tam ấy mà, chịu khó lắm. Đại Cảnh nhà ta muốn tranh thủ tuyết chưa rơi nhiều mà lên núi thêm vài chuyến, kêu nó ở nhà mà nó không chịu, cứ muốn đi theo cho yên tâm.”
“Tẩu tử gặp được chàng rể tốt quá, thật có phúc.” Đám phu lang phụ nhân vừa uống trà Trần thị đưa, vừa rối rít nói lời hay. Trong lòng lại nghĩ, sao lại có người tốt thế, lại cam lòng đi đổ vào cái hố nghèo này, không đi chọn chỗ nào giàu có hơn chứ?
Từ ngày Khang Hòa về ở nhà họ Phạm, Phạm Thủ Lâm ra ngoài uống rượu cũng hay khoác lác, nào là “con rể của ta to cao vạm vỡ, khỏe mạnh lắm”. Trần thị cũng khoe với đám bạn rằng chỉ mất năm quan bạc đã cưới được người ta, không tốn thêm đồng nào.
Nhà nào trong làng có phu lang hay nữ nhi đến tuổi kén rể, nghe xong không khỏi bực bội, bèn hỏi xem người kia trông thế nào.
Người từng gặp qua thì nói: “Người thì cao lớn, mặt mũi cũng sáng sủa, chỉ có nói chuyện hơi ngắc ngứ.”
Những kẻ ganh ghét bèn bấu víu vào khuyết điểm ấy mà bàn ra tán vào, truyền từ miệng này sang miệng khác, đồn đại rằng “ngốc ngốc đần đần như thằng ngờ nghệch”.
Người ta bảo, “con dâu xấu cũng phải ra mắt cha mẹ chồng”, huống hồ “thằng con rể ngốc” này, ai cũng muốn ra xem cho thỏa mắt.
Đang bàn tán rôm rả, thì Phạm Cảnh đẩy cổng viện bước vào. Đám người trong sân đang cười nói liền im bặt. Ngay sau đó, Khang Hòa cũng theo sau Phạm Cảnh bước vào nhà.
Cả đám lập tức được thấy “con rể” bằng xương bằng thịt.
Chỉ thấy một gương mặt vô cùng tuấn tú, so với Đại ca nhà họ Phạm còn cao hơn nửa cái đầu.
Mắt to mũi thẳng, dù vừa từ núi xuống, mặc áo vải thô, cũng rất tuấn tú. Tấm lưng rộng đeo cái gùi chất đầy củi, trên vai còn vác hai bó củi chắc nịch.
Hắn lau mồ hôi trên trán, lộ ra từng đường gân xanh trên mu bàn tay. Đám phu lang phụ nhân ngẩn người, trong lòng thầm khen: Đúng là một chàng trai cường tráng!