Lại bận rộn cả buổi chiều, đến tối bột trong chậu mới bắt đầu lắng, Khang Hòa mệt đến mức lưng cứng đơ, vừa nằm xuống giường gỗ đã ngủ như chết.
Hôm sau lại thay nước lọc bột, cứ vậy lặp lại bốn năm lần, tinh bột đọng dưới đáy mới trắng, sạch hơn từng lần lọc. Đêm xuống, hắn chắt hết nước, xới bột lên, trải lên nia lót vải sạch, đặt lên bếp hong khô.
Phạm Cảnh ngồi bên sưởi lửa, nhìn hắn kiên nhẫn xử lý bột, trong lòng thầm nghĩ người này tính tình không tệ, có tính nhẫn nại như vậy, ở đâu cũng xoay xở được.
Lên núi đã hơn sáu bảy hôm, bình thường giờ này y cũng phải xuống núi một chuyến. Nhưng lần này, vì có Khang Hòa mua thêm bột, thịt, rau ở huyện đem lên, lương thực vẫn còn, nên y cũng không vội.
Thấy trời lạnh dần, y định bụng chờ tuyết rơi rồi mới thôi, trước đó cứ ở trên núi thêm được ngày nào hay ngày nấy.
Khang Hòa xoay người nói với y: “Bột hong xong rồi, ta phải vào huyện một chuyến.”
“Ngươi có đi cùng không? Dù sao lần này cũng có mấy thứ sống cần bán.”
Phạm Cảnh ngẫm nghĩ, rồi gật đầu: “Đi cũng được.”
Đồ sống đều đã bị thương, cứ để trên núi vừa tốn lương vừa dễ chết, đến lúc đó mất giá.
Đêm ấy, Khang Hòa chong lửa hong bột đến nửa đêm, hôm sau quả nhiên bột khô tơi. Hai người thu xếp đồ đạc, cùng xuống huyện.
Đến phố chợ, Khang Hòa ghé hai cửa hàng khô hỏi giá bột. Giá cao thấp khác nhau, chắc do hắn là gương mặt mới, nên hai tiệm kia báo giá thấp hơn tiệm của nhà họ Qua ở hẻm Miêu Nhi.
Thực ra hắn vốn định đem bột tới tiệm nhà họ Qua, chỉ sợ bột làm ra cực quá, bị ép giá nên mới hỏi thử. Vừa khéo tiệm không bận, ông chủ vừa trông thấy Khang Hòa bước vào đã nhận ra ngay.
Khang Hòa khen ông chủ nhớ giỏi, ông ta cười đáp: “Tiểu huynh đệ mặt mũi khôi ngô, dễ nhớ lắm.”
“Bữa trước ta ghé lấy ít đồ nấu, ông chủ tốt bụng dặn ta giá bột, hôm nay mang chút tới, ông chủ xem có được không?”
Khang Hòa bày mấy gói bột quyết, bột cát ra quầy. Bột hắn làm ra vốn đóng thành bánh để dễ hong, sau lại bẻ nhỏ ra, sấy khô, kiểm lại xem có sạch không, rồi vê thành hạt nhỏ cỡ móng tay.
Hai gói bột nhìn sạch sẽ, ông chủ cũng soi rất kỹ, lật tới lật lui, bốc lên xem, ngửi mùi, hoà nước nếm thử, rồi mới gật đầu.
“Tiểu huynh đệ mang tới cũng khá đấy, giá vẫn theo lời lần trước nhé?”
Khang Hòa cười: “Tất cả tùy ông chủ định đoạt. Tiệm này khách quen nhiều, làm ăn uy tín, hơn kém vài đồng ta cũng yên tâm bán ở đây.”
Ông chủ nghe hắn nói thoải mái, cũng vui vẻ.
Cân ra: bột cát bốn cân hai lạng, bột quyết ba cân bốn lạng.
Giá cũ: bột cát 25 đồng/cân, bột quyết 45 đồng/cân, bột cát được 105 đồng, bột quyết 153 đồng, tổng cộng 258 đồng.
Ông chủ trả hắn hai xâu tiền, lẻ thêm một xâu 50 đồng, rồi đếm tám đồng lẻ đưa nốt.
“Tiểu huynh đệ sảng khoái, lần sau có hàng cứ đem qua.”
Ông cũng nhận hàng của người khác, đa phần là nông dân rảnh rang tranh thủ đào rễ làm bột bán lấy tiền, hoặc đổi gạo đổi mì. Chỉ khổ nỗi nhiều bà già ông lão tính toán chi ly, vừa vào đã kêu nhà khác trả cao hơn, hoặc trách cân nhẹ, bột nhà mình cân nặng hơn đem ra đây lại nhẹ mất.
Chưa kể bột người ta làm không sạch, còn lẫn cả bụi bếp mái nhà. Mà khách mua bột phần lớn là người khá giả, kén chọn, thấy bột không sạch là không buồn mua, còn đồn ra ngoài, nói bột nhà họ Qua kém, làm gì còn ai tới. Ông không nhận, lại bị mấy người nghèo khổ đó đứng ngoài cửa mắng chửi.
Cũng hiểu dân nghèo khổ, đồng tiền xé làm đôi, chỉ ông cũng là làm ăn nhỏ, không phải nhà giàu có gì, cũng đâu chịu nổi bị quấn lấy lằng nhằng như vậy…
Làm ăn lâu năm, người nào dạng gì cũng từng thấy qua, gặp kẻ tính tình tốt, chủ tiệm tự nhiên cũng muốn kết giao. Khang Hòa nhận tiền đồng, tất nhiên vui vẻ đáp lời.
Phạm Cảnh vẫn đứng im ở cửa chờ hắn, y lặng lẽ nhìn cảnh Khang Hòa cùng chủ tiệm nói cười rôm rả.
Rõ ràng chỉ mới gặp mặt lần thứ hai, mà lại nói năng như tri kỷ gặp lại sau lâu ngày. Người quen thì thôi không tính, đằng này với người lạ cũng có thể nói ra bao lời khéo léo như thế, thật khiến y không hiểu nổi.
Y cũng không cảm thấy phiền, chỉ không sao nghĩ thấu, Khang Hòa làm sao lại có thể nói ra được nhiều lời đến vậy.
Ra khỏi tiệm khô nhà họ Qua, hai người đi về hướng quán ăn mà Phạm Cảnh vẫn thường giao hàng. Khang Hòa bỏ đám tiền đồng mới nhận được vào túi áo, nặng trĩu, cảm giác rất thực.
Dù sao cũng không nhẹ nhàng như cầm bạc vụn hay ngân phiếu, nhưng với số tiền ít ỏi thế này, bạc thì không đáng, ngân phiếu càng không có mệnh giá nhỏ như vậy.
Có điều, thứ nặng trĩu này lại khiến người ta yên lòng.
Hai người rẽ vào ngõ, tìm đến cửa sau của quán sơn trân Lý quan nhân. Người ra nhận hàng vẫn là tiểu nhị lần trước.
Giờ đã xấp xỉ trưa, trong quán bận rộn vô cùng.
Ngoài cửa sau, Khang Hòa còn nghe rõ tiếng dao băm rộn rã trên thớt, tiếng muôi xào chạm vào chảo sắt lanh canh. Từng đợt hương thơm của món ăn bốc ra nức mũi, tiếng quản sự giục giã thúc mọi người nhanh tay vang vọng liên hồi.
Tiểu nhị cầm con trĩ rừng trong tay lại liếc tới ngó lui, không chịu cân ngay, cũng không nói gì. Khang Hòa thấy hắn làm ra vẻ rảnh rang, lập tức đoán ra tiểu tử này cố tình bắt bẻ.
“Trĩ rừng ỉu xìu thế này, đừng là gà dịch thì phiền.”
Phạm Cảnh cau mày: “Trĩ núi sao lại dịch được.”
“Có gì mà không? Gà núi cũng là con gà, cũng phải ăn uống. Người ăn ngũ cốc còn ba bốn thứ bệnh, trĩ ăn sâu bọ quả dại, bệnh không hiếm.”
Phạm Cảnh không phải lần đầu bán, dĩ nhiên thừa biết hàng bị thương thì không lanh lợi, nhìn bộ dạng tiểu nhị hôm nay là biết hắn cố ý ép giá, ỷ rằng con trĩ này để lâu sẽ chết, mất giá trị. Y toan mở miệng hỏi hắn có lấy hay không, lại bị Khang Hòa ngăn lại.