Chương 37

Hắn múc một bát canh cho Phạm Cảnh, còn nồi cá nấu ớt với ngũ vị thì không nhấc khỏi bếp, cứ thế để hầm trên lửa nhỏ, vừa giữ nóng, vừa tiện thả rau dại vào trụng, không để cá nguội tanh.

Cá suối ăn nước suối lớn lên, quanh năm bơi lội, lại thường xuyên tránh chim ưng chim cò rình bắt, thịt săn chắc, mềm mịn, lại còn có chút vị ngọt lành rất riêng.

Khang Hòa thấy Phạm Cảnh cứ gắp rau ăn, kèm cơm gạo lức rất ngon miệng, dáng vẻ như cá cay mặn kiểu này rất hợp khẩu vị y.

Hắn bèn gắp miếng thịt bụng cá to cho vào bát mình, gỡ sạch xương, rồi chan thêm chút canh nóng để cá mềm ra, tiện tay đem cả bát đặt trước mặt Phạm Cảnh.

Phạm Cảnh nhíu mày liếc hắn một cái: “Ngươi sao cứ thích hầu hạ người khác vậy?”

Khang Hòa bị y chọc mà bật cười: “Sao cứ đến miệng ngươi thì mọi câu nghe ra lại thành chướng tai vậy hả?”

“Ngươi không biết đầu bếp thích nhất là nhìn người ta ăn món mình nấu sao?”

Phạm Cảnh cũng không nhiều lời, gắp miếng cá đưa vào miệng, quả nhiên so với rau dại thì cá ngon hơn nhiều. Rau dại dẫu tươi cũng không bằng rau trồng, vị đất nặng, nhưng không biết Khang Hòa đã hầm cá kiểu gì mà nước canh mặn mà cay nhẹ, rau dại ngấm vào lại vừa miệng đến lạ.

Làm cá là chuyện rất kén tay nghề, Trần thị trong nhà không giỏi nấu nướng, đến dịp lễ tết được ăn thịt cũng không chọn mua cá.

Thứ nhất là khó nấu, thứ hai là cá suối dù không đắt bằng thịt lợn, nhưng ăn không no bằng, không thỏa cơn thèm. Vì vậy Phạm gia rất ít khi ăn cá, nếu có ăn cá ngon cũng chỉ là đi dự tiệc nhà ai đó mới được nếm qua vài miếng.

Hai người ăn sạch hai con cá. Khang Hòa chừa phần nước canh lại, định để hôm sau nấu mì.

Tối đó, hắn giúp Phạm Cảnh thay thuốc. Thể chất Phạm Cảnh vốn tốt, vết thương tuy to mà đã bắt đầu khép miệng. Chỉ cần thêm vài ngày nữa là khỏi hẳn, thậm chí còn nhanh hơn dự liệu của Khang Hòa.

Gần đây vết thương ngứa ngáy, Phạm Cảnh biết là đang lên da non, liền nhẫn. Khi tháo băng ra nhìn vết thương, y cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ lành nhanh đến thế.

Trước đây có vết thương còn không sâu bằng, vậy mà không có mười ngày nửa tháng thì không khá lên chút nào. Lại nghĩ chắc cũng là nhờ Khang Hòa băng bó kỹ, còn ngày ngày trông chừng, không cho y động vào chỗ đau.

Phạm Cảnh rất hài lòng với tốc độ hồi phục lần này, hôm sau liền bắt đầu bận rộn trở lại.

Ngoài việc đi vòng rừng, y còn tranh thủ khi tay đỡ đau để chặt củi. Trời trên núi càng lúc càng lạnh, chênh lệch nhiệt độ lớn, dưới núi có thể đỡ hơn, nhưng sang đông rồi, lạnh vẫn là không tránh khỏi.

Mùa đông trong thôn, nhà nào không cần củi, những nhà không đủ tiền mua than cũng phải dùng củi. Hai bó củi có thể bán được hơn mười đồng tiền, người nhàn rỗi trong thôn sẽ tranh thủ lên núi đốn củi bán, tuy vất vả nhưng cũng là tiền.

Lúc trước nhà Phạm Cảnh nghèo rớt mồng tơi, y không săn được gì thì theo Phạm Thủ Lâm đi đốn củi. Hai người gánh củi, Trân Nhi và Xảo Nhi đến rừng gùi củi xuống núi, rồi giao cho cha Phạm và Trần thị đem bán ngoài huyện. Vất vả là vậy, nhưng kiếm không được bao nhiêu.

Gần đây nhà đỡ hơn, không còn thường xuyên đi bán củi. Nhưng dù không bán thì cũng phải trữ sẵn để qua đông.

Khang Hòa cũng không rảnh rỗi, vác cuốc, đeo sọt ra khỏi nhà. Nghe trong tiệm tạp hóa bảo Quyết phấn bán được giá, hắn liền bỏ ý định kiếm tiền nhờ săn bắn, chuyển sang nghĩ cách khác.

Chỗ gần vách đá hôm trước suýt ngã có rất nhiều quyết thảo, mùa thu này rễ chắc chắn béo mập, lấy được nhiều bột. Tuy là việc nặng, nhưng chỉ cần có tiền, vất vả cỡ nào cũng đáng.

Phạm Cảnh đang chặt củi gần đó, nghe thấy tiếng cuốc đất, liền đi tới, thấy Khang Hòa đang đào rễ quyết thảo, từng nhánh to cỡ ngón tay bị lôi lên.

“Ngươi định làm gì đấy?”

“Đào rễ lấy bột.” Khang Hòa đáp.

Phạm Cảnh nghĩ thầm người này vì kiếm tiền mà thứ gì cũng chịu làm. Liền nhàn nhạt nói: “Trên núi còn có cát.”

Khang Hòa nghe thấy liền ngẩng đầu lên hỏi ngay: “Ở đâu?”

Phạm Cảnh lại im thin thít.

Khang Hòa thấy thế, đành theo lẽ mà hỏi: “Ngươi chỉ ta chỗ, ta đi đào, khi bán được, chia cho ngươi hai phần, thế nào?”

Phạm Cảnh vẫn không buồn trả lời.

Khang Hòa thấy y mím môi, mặt không cảm xúc. Đã không cần y ra sức, lại chia tiền cho mà cũng không thèm vui vẻ

Chậc, rõ ràng là cố tình muốn đùa giỡn hắn đây mà.

Hắn bèn đặt cuốc xuống, chống cằm lên cán cuốc, nhìn Phạm Cảnh, giọng cố tình ỏng ẹo nũng nịu: “Ca ca tốt của ta, ngươi nói cho ta biết đi mà~”

Phạm Cảnh nghe tiếng khẽ khàng kia, khựng lại, nghiêng mắt liếc Khang Hòa một cái, xoay người đi chỗ khác.

Khang Hòa rướn cổ, lại gọi: “Ca ca tốt của ta, không phải ngươi cố ý muốn trêu ta nóng ruột sao~”

Giọng đáp lại từ xa, hơi bực bội, lại có chút xấu hổ: “Ở chỗ hõm đất trước mép vách đá.”

Khang Hòa nhịn không được phá ra cười.

Cả buổi sáng bới rễ quyết, hắn chất được đầy một sọt sau lưng. Buổi chiều, lại theo Phạm Cảnh đến chỗ hõm đất, bới thêm nửa ngày nữa đào rễ cát.

Những việc này toàn là khổ sai, đã vất vả đào lên khỏi đất, về nhà còn phải lọc lấy tinh bột, công đoạn mới thật là nhiêu khê.

Rễ quyết, rễ cát làm bột cũng giống nhau, phương pháp cũng na ná. Trước hết phải chà rửa thật sạch, sau đó giã nát, rồi cho nước vào lọc, để lắng.

Tinh bột lắng dưới đáy còn phải lọc rửa nhiều lần, mới sạch và ngon. Cuối cùng đem phơi khô thành từng bánh bột, bóp nhẹ là vụn thành bột mịn. Bột này có thể pha nước sôi làm hồ ăn, có thể lăn lên thịt chiên, giữ thịt mềm mà không cháy, cũng có thể nấu thành sợi bột dẻo dai trơn láng...

Hôm sau trời vừa hửng, Khang Hòa đã gùi cả đống rễ xuống bờ suối rửa sạch, mất nguyên buổi sáng, lại vác về sân, giã nát bằng búa gỗ.