Chương 36

Y ngạc nhiên hỏi: “Ngươi đào đâu ra?”

“Đã nói sớm muộn gì cũng cho ngươi ăn cá mà.” Khang Hòa đáp: “Hôm trước ta đan cái l*иg cá, đào giun làm mồi, đặt ở chỗ nước sâu trong khe suối. Hai hôm nay bận làm đậu phụ củ sậy chưa kịp đi xem, không ngờ lại được mẻ lớn.”

Cá đã chui vào l*иg thì không ra được, không biết chui vào từ lúc nào, giun mồi đã bị ăn sạch. Khi hắn ra suối lấy l*иg, trong l*иg đầy cá, phân cá nổi khắp.

Khang Hòa cũng không ngờ con suối này còn nhiều hàng ngon như vậy, thấy l*иg cá quá hữu hiệu, liền lấy cá tôm xong lại đào giun, đặt lại l*иg ở suối, định bụng chặt thêm mấy cây tre đan thêm mấy cái l*иg nữa.

Đặt l*иg cá dưới khe suối, cũng giống như bẫy thú của Phạm Cảnh, đều là bẫy sống.

Phạm Cảnh nghĩ thầm tay nghề của hắn quả thật khéo léo, cả mấy thứ này cũng làm được. Bèn nói: “Cá suối núi giá cao hơn cá ao, mang xuống huyện bán cũng được.”

Khang Hòa lại cười: “Từ núi xuống huyện xa như vậy, cá lại rời nước thì sớm muộn cũng chết, chết rồi không tươi, bán không được giá, hà tất gì phải vất vả chuyến ấy.”

Hắn đã sớm có tính toán: “Ta với ngươi ăn hai con nhỏ, hai con lớn thả trong chum, đợi hôm nào xuống núi mang về, cũng coi như để người nhà ở đó được bữa ngon.”

Khang Hòa biết gần đây hắn làm bao nhiêu món tử tế cho Phạm Cảnh ăn, càng nhìn người ăn ngon miệng lòng y lại càng áy náy, lúc nào cũng nghĩ đến người ở nhà. Hắn coi Phạm gia cũng như nhà mình, để Phạm Cảnh khỏi phải canh cánh lo lắng.

Phạm Cảnh nghe vậy, chân mày khẽ động: “Ngươi tính toán cả chuyện nhà ta làm gì?”

Khang Hòa thoáng dừng lại, chỉ cười: “Thì ta cũng ăn cơm nhà ngươi, không lẽ lại ăn ở không?”

Phạm Cảnh im lặng, không nói thêm gì nữa.

Ăn xong bữa sớm, Khang Hòa lại đội mưa ra chặt thêm ít tre mang về.

Lợi dụng trời mưa, ra ngoài không tiện, hắn chẻ nứa, ngồi ngay trong nhà đan l*иg.

Phạm Cảnh cũng không ra ngoài, ngồi cạnh bếp hong lửa, tự tay xe đám gai rừng phơi từ mùa hạ thành từng sợi.

Khang Hòa cứ bám riết y học nói giọng thôn, miệng ăn núi lở, nợ người thì cũng phải học nói.

Ngoài trời mưa rả rích, gió thổi lẫn theo cái lạnh của tháng chạp, mưa dứt, hơi rét căm căm.

Trong nhà đốt lửa nên đỡ lạnh hơn. Chỉ tiếc hắn không mang theo quần áo dày, chỉ mặc độc hai lớp áo thu, thân người tuy nóng nhưng cũng không chịu nổi khí lạnh núi rừng.

Ngồi lâu không cử động, chân lạnh tê, người cũng bắt đầu cứng lại.

Hắn đập chân hai cái, đến lần thứ ba thì một tấm da chồn vá nối được quăng sang ôm lấy hắn. Khang Hòa ngẩng lên nhìn Phạm Cảnh, thấy người ta không nhìn mình, chỉ hơi rủ mi, hắn khẽ mím môi cười.

Thời gian trôi qua cũng nhanh, chiều trời tạnh mưa. Phạm Cảnh muốn ra núi đi một vòng, Khang Hòa xách theo ba cái l*иg mới đan cùng đi. Nhân lúc đi rừng, hai người đặt hai cái vào bụi rậm, một cái để lại nơi đầu suối.

Ra ngoài còn thấy mấy dấu chân nặng trịch in trên bùn, đoán chừng là của Tôn Đại Sinh hôm qua. Chỉ không thấy bóng hắn đâu nữa.

Hôm qua còn lởn vởn trong rừng, giờ không biết đã bị thú hoang tha đi chưa. Mà dẫu có thật bị tha đi, cũng chỉ có thể trách hắn tự mình gieo họa, nếu tối hôm qua chịu an phận ở yên chỗ, sao đến nỗi gặp nạn?

Hai người nào có lòng từ bi mà đi tận nơi xem hắn sống chết ra sao.

Ngày mưa, thú trong rừng chậm chạp, không tinh như ngày nắng, bẫy của Phạm Cảnh bắt được một con hồ ly. Y không lộ vẻ gì, nhưng ai cũng thấy tâm tình y không tệ. Lên đây mấy ngày, nếu vẫn chưa kiếm được gì, trong lòng sao yên ổn được.

Tối về, Khang Hòa làm thịt hai con cá xanh. Dự định một con nấu canh, một con làm món cá nấu dầm rau dại với rau bẹ còn sót, vừa đậm đà vừa đưa cơm.

Cá tanh, hắn dùng gừng già và ớt khử mùi, nấu canh cá thì ổn, nấu kỹ mùi tanh giảm đi rõ rệt. Nhưng muốn canh cá thơm ngon thì phải ướp trước, nếu để canh tanh thì hỏng cả vị.

Hắn liếc nhìn hồ lô rượu Phạm Cảnh để dưới gầm giường, chìa tay đòi: “Cho ta mượn ít rượu ướp cá.”

Phạm Cảnh chưa từng nghe ai nói nấu cá phải dùng rượu, nghe như kiểu cha y uống sạch rượu rồi lại chạy qua mượn lý do trẹo chân xin rượu xoa bóp.

“Đừng keo kiệt, hôm nay ta thấy mấy cây anh đào dại ở chỗ tảng đá lớn, đợi xuân kết trái, ta hái về ngâm rượu đền ngươi.”

Phạm Cảnh nói: “Đến lúc đó ngươi còn chưa tích đủ năm quan tiền chứ gì?”

“Ngươi nóng lòng đuổi ta đi vậy sao?”

Phạm Cảnh không thèm đáp lại câu châm chọc, ném hồ lô qua cho hắn.

Khang Hòa đón lấy, lại nhàn nhạt buông thêm một câu: “Hay là ngươi chê ta không có bản lĩnh kiếm tiền?”

Phạm Cảnh chỉ nói: “Ngươi có hay không có bản lĩnh, liên can gì tới ta.”

Khang Hòa nghe vậy, mở nút hồ lô, đổ nhiều thêm chút rượu vào chậu cá. Dù sao dùng hết rồi khỏi để người ta uống rồi lại không nói nổi câu tử tế.

Xong, hắn lại hỏi: “Vậy không nói ta. Ngươi nói đi, trong lòng ngươi thấy tướng công phải kiếm bao nhiêu bạc mới khiến ngươi vừa lòng?”

“Ngươi hỏi cái này làm gì?”

Khang Hòa cầm đũa đảo cá: “Ta chỉ muốn biết ca nhi nghĩ gì, để sau này ra ngoài còn biết mình có đủ tư cách cưới vợ hay không.”

Phạm Cảnh không nhìn hắn, chỉ cúi đầu ném củi vào bếp: “Ta chưa từng nghĩ đến.”

“Vậy giờ nghĩ thử đi, nghĩ rồi nói ta nghe.”

“Ta nghĩ làm gì, nghĩ cũng không thành, chỉ chuốc thêm thất vọng oán hận. Những ý nghĩ nương tựa vào người khác ấy ta không dám nghĩ.”

Khang Hòa nghe xong, lặng đi một hồi, thầm nhủ, quả nhiên đúng là tính khí của y. Thấy người ta sắp nổi cáu, hắn đành nín lặng.

Đêm ấy, Khang Hòa ninh cá xanh, nồi canh trắng đυ.c thơm ngọt. Giữa đêm mưa lạnh lẽo nơi núi rừng, húp một bát, ấm từ dạ dày xuống tận gót chân.