Chương 35

Bấy giờ ngoài kia chiến sự rối ren, thuế má mỗi năm một nặng, dân tình khổ cực, nhà nào trong nồi có cơm đã là phúc lớn. Nếu trong núi còn săn được thú, dù bán không được bao nhiêu, ít ra cũng đủ cho cả nhà ăn bữa thịt no bụng.

Phạm Cảnh tự biết, cho dù không phải vì sư phụ, thì cũng phải vì Phạm gia mà giữ lấy mảnh núi này. Nhà không giúp được, y chỉ đành dựa vào chính mình.

Năm ấy, y cắn răng, tự mình lần theo dấu con gấu đen một mắt đã ăn thịt mấy mạng người trong mùa thu, liều chết bắn hạ, rồi lôi xác nó tới tận ranh giới mảnh núi của mình, lột lấy tấm da gấu.

Những thợ săn định lấn chiếm núi thấy vậy, đều kinh hãi, không ai dám qua đây nữa.

Lần ấy, y suýt bỏ mạng, dưỡng thương suốt nửa năm mới gượng dậy nổi.

Chỉ là, từ đó về sau, không ai dám chèn ép y, mọi người coi như yên ổn làm ăn, y cũng thấy không còn gì phải sợ nữa.

Đến cả y cũng không rõ, rốt cuộc mình có sợ loại người như Tôn Đại Sinh hay không.

Có lẽ y cũng sợ. Chỉ là những năm này, đã trải qua đủ thứ khiến người ta sợ hãi, chuyện này đặt vào trong đó, không còn nổi bật, lòng dạ cũng dần trở nên tê liệt.

Y không dám nghĩ sâu, nếu hôm nay Khang Hòa không ở đây, với cánh tay này, nếu Tôn Đại Sinh xông vào sẽ ra sao?

Có lẽ cũng không dám nghĩ, giống như khi y đuổi theo lợn rừng hươu nai, nếu con lợn nổi điên quay lại húc, hay khi đuổi nai mà trượt chân ngã xuống vực sẽ ra sao…

Sợ, không giải quyết được gì. Cũng không ai thay y mà giải quyết.

Phạm Cảnh vốn không ưa nghĩ ngợi nhiều, cũng như y không ưa nói nhiều. Nhưng một khi nghĩ, lại dễ mắc kẹt, khó lòng thoát ra.

Y không đáp lời Khang Hòa, chỉ bất chợt đứng dậy.

“Khang Hòa, ta muốn ngủ rồi.” Nói xong, liền quay người đi về giường nhỏ.

Khang Hòa thấy vậy, biết y đang né tránh, không khỏi nhíu mày. Định gọi y lại, nhưng thấy dáng người kia hơi lảo đảo, mở miệng rồi lại nghẹn nơi cổ, nói không thành lời.

Trong ánh lửa hắt ra, bóng dáng mảnh khảnh kia in trên tấm màn giường, Khang Hòa chỉ lặng lẽ đứng ngoài, nhìn thân hình gầy gò ấy nằm quay lưng về phía mình, yếu ớt chưa từng thấy.

Ngực hắn bỗng như bị ai bóp nghẹn.

Cảm giác này còn khó chịu hơn cả hôm Phạm Cảnh vì cứu hắn mà bị thương.

Nửa đêm, mưa phùn lất phất rơi. Tiếng mưa không lớn, nhưng cái lạnh đêm thu càng thêm buốt.

Khang Hòa nằm trên giường nhỏ, trằn trọc không sao chợp mắt, trong đầu toàn là người bên kia tấm màn, chỉ cảm thấy y như một cái hồ lô bị nút chặt.

Miệng nhỏ, khó mà nói ra một chữ, nhưng trong bụng lại chứa quá nhiều thứ. Y chôn chặt quá nhiều chuyện, không thèm nói, nhưng chỉ cần tuỳ ý lộ ra một mảnh, đã khiến người khác thấy đau lòng.

Qua một đêm mơ hồ trằn trọc, rốt cuộc Khang Hòa nghĩ ra một điều. Hắn chưa từng muốn hiểu quá khứ của một người như vậy. Cũng chưa từng muốn bảo vệ một người đến như vậy.

Phạm Cảnh giấc này cũng ngủ mơ hồ mịt mù, suốt đêm cứ chập chờn đủ thứ mộng. Mơ thấy lúc mẫu thân y còn tại thế, tiết xuân trăng sáng bên cửa sổ, dạy hắn xỏ kim may áo.

Mẹ con cười cười nói nói, A nương còn khen áo y may cho cha thật khéo.

Lại mơ thấy đêm A nương đau đớn sinh hạ Trân Nhi, ông bà nội vốn trông chờ bế cháu trai, vừa thấy là nữ nhi liền sa sầm nét mặt…

Lại mơ thấy đêm A nương mất khi Trân Nhi mới hai tuổi, trong thôn không có đại phu, phụ thân hốt hoảng chạy đi huyện tìm người, chạy về rớt mất một chiếc giày, vẫn không kịp gặp vợ lần cuối.

Bao nhiêu mảnh vụn ký ức đan xen hỗn loạn, khiến đầu y nặng trĩu như bị nhấn chìm, muốn mở mắt thoát ra mà thân thể lại nặng nề đến mức không nhúc nhích nổi.

Mãi lâu lắm, ánh sáng mờ đυ.c dần hé ngoài song, y bỗng thấy một bóng người có chút xa lạ mà cũng có chút quen thuộc đang vẫy tay với y.

“Tiểu Cảnh, mau lại đây.”

“Ngươi xem Đại Phúc này, chỉ dạy hai lần đã biết viết tên ngươi rồi! Ayo, ayo, Tiểu Phúc ngoan, đừng kéo tai cha…”

Phạm Cảnh muốn nhìn rõ người đang ôm đứa trẻ kia là ai, nhưng chưa kịp bước tới, mọi thứ trước mắt chợt tan biến, y bừng tỉnh.

Gian gỗ tối tăm như một cái hang. Y tưởng còn sớm, nhưng gió lùa qua mang theo hơi lạnh lẽo. Lúc này mới phát giác, ngoài trời đang mưa.

Y vén rèm xuống giường, thấy Khang Hòa lại không ở trong nhà. Bếp lạnh tanh, dường như chưa từng nhóm lửa đã ra ngoài.

Phạm Cảnh rửa mặt bằng nước lạnh, nhai cành liễu súc miệng, đầu óc mới tỉnh táo đôi chút.

Sau đó nhóm lửa, định hâm lại chỗ đậu phụ củ sậy và cơm gạo lức còn dư từ tối qua. Lửa bập bùng, khiến căn nhà gỗ bớt lạnh lẽo, y ngồi bên bếp, đầu vẫn ong ong, chắc do đêm qua ngủ không ngon, cả người cứ như bị phủ sương mù.

Y móc trong túi ra một gói giấy dầu, cầm trong tay, chậm rãi mở ra, lúc này cửa ngoài vang lên tiếng mở “két” một tiếng.

“Ngươi dậy rồi.” Khang Hòa ngoài sân cởϊ áσ tơi, giũ bùn dính trên đôi giày vải ướt nhoẹt, đổi sang đôi dép cỏ rồi mới bước vào nhà.

“Ừm.” Phạm Cảnh đáp khẽ, liếc nhìn người nam nhân mang theo khí lạnh ẩm ướt bước vào: “Ngoài trời mưa, ngươi đi đâu?”

Khang Hòa sáp lại bếp sưởi đôi tay lạnh buốt, lại ngửi thấy thoang thoảng hương ngọt ngào, là mùi mứt bí đao.

Hắn bất ngờ liếc Phạm Cảnh một cái: “Đói à?”

Phạm Cảnh hơi khó hiểu: “Không.”

Khang Hòa nhìn người ngồi tách chân trên ghế đẩu, gương mặt bình đạm, thần sắc hờ hững.

Ở quê hắn, hạng người như vậy gọi là cao lãnh. Nhưng vị cao lãnh trước mặt này lại thích ăn đồ ngọt.

Khang Hòa khóe mắt chứa ý cười, nhưng không vạch trần, tâm tình tự nhiên tốt lên: “Ngươi đợi đấy, ta mang cho ngươi thứ hay ho.”

Nói rồi hắn lại chạy ra ngoài, lục lọi một hồi mới xách một thùng gỗ trở vào. Nước trong thùng sóng sánh, Phạm Cảnh thoáng nhìn, chỉ thấy bên trong có bốn con cá trắm xanh, con nhỏ chừng hơn cân, con lớn sợ chừng ba cân. Ngoài ra còn có năm sáu con tôm càng xanh to cỡ ngón tay, và một con ba ba rụt đầu trong mai.