Chương 32

“Ngày hôm nay lên hàng rồi hả?!” Vừa bước vào sân đã thấy con trĩ bị nhốt, hắn vui ra mặt.

Phạm Cảnh chỉ “Ừm” một tiếng, mở cửa đón hắn xong lại quay về bếp. Trong bếp đã nổi lửa, nồi nước sôi lăn tăn.

Y liếc qua giỏ tre của Khang Hòa, thấy không mang hàng núi xuống, đoán được buôn bán không tệ, cũng không hỏi gì thêm.

Khang Hòa vào nhà húp ừng ực một bát nước nguội, mới thấy người dễ chịu đôi chút.

Hắn nói với Phạm Cảnh: “Ta bảo ngươi cùng ta vào huyện, ngươi không chịu. Ngươi không biết hôm nay ta gặp phải cái kẻ vô lý đến chừng nào đâu.”

Phạm Cảnh ngẩng lên nhìn hắn. “Chắc là một lão nông, không biết nói quan thoại, ta nói sao hắn cũng không hiểu. Lão ấy đứng ngay trước quầy ta mắng một trận, còn phun cả nước bọt, bảo ta khinh người.”

Phạm Cảnh nhíu mày, đặt kẹp lửa xuống: “Có gặp quan không?”

“Gặp quan gì chứ, may mà có một tiểu phu lang tốt bụng giải vây giúp ta. Lão nông biết mình sai mới không gây chuyện nữa.”

Phạm Cảnh nghe xong, như muốn nói gì nhưng lại thôi, nét mặt vẫn nhàn nhạt, quay lại tiếp tục bỏ củi vào bếp.

Khang Hòa thừa cơ ghé lại gần: “Ngươi dạy ta nói phương ngữ đi, chứ ta không chịu nổi nữa.”

“Trong huyện không thiếu người tốt bụng, sao không nhờ họ dạy.”

Khang Hòa nghe vậy sững ra, thầm nghĩ thì ra Phạm Cảnh cũng biết mỉa mai người ta.

Hắn moi trong người ra, rón rén dúi đến trước mặt Phạm Cảnh: “Mứt bí đao, thử xem, ngọt lắm.”

Phạm Cảnh không nhận, cũng không thèm nói.

Khang Hòa bèn tự tay mở gói giấy dầu, bốc một miếng bọc đường trắng, bất ngờ nhét thẳng vào miệng y.

Phạm Cảnh hơi trợn mắt, môi khẽ chạm vào ngón tay Khang Hòa. Đường tan ra nơi đầu lưỡi, vị ngọt ngào lan khắp khoang miệng, chặn cả những lời y định thốt ra.

Khang Hòa thấy y im thin thít, ánh mắt khẽ cong lên, tự mình cũng ném một miếng vào miệng.

Hắn vốn biết quả này ngọt, lại không ngờ ngọt đến vậy. Tựa như đường ngấm hết vào từng thớ, trong ngoài đều ngọt đến tê răng.

Hắn thầm nghĩ, dù sao mình cũng chỉ là một lão gia thô kệch, sống ở cái đất nghèo này, vốn không mấy ưa nổi mấy thứ ngọt ngào dính răng ấy.

Phạm Cảnh thì không nói gì, cứ lặng lẽ nhai hết.

Khang Hòa chợt thấy, người như Phạm Cảnh, đồ ăn ngon dở thế nào vào miệng cũng không phí phạm, ngay cả bát cơm gạo lức còn lẫn cả hạt chưa xay, y cũng không buồn nhè ra.

Thế là Khang Hòa dứt khoát dúi cả gói mứt vào tay y, nghĩ bụng dù y không thích cũng sẽ để dành lúc xuống núi cho hai nha đầu ăn.

“Đêm nay ta nấu đậu phụ làm từ củ sậy nhé, thế nào?” Nghe Phạm Cảnh bảo chưa từng ăn qua món này, hắn bèn cố ý chừa lại một miếng hôm qua, lại còn mua thịt về nấu.

Đậu phụ làm từ củ sậy ăn no bụng nhưng không bổ dưỡng, nếu không xào nấu với mỡ và gia vị thì vị vốn nhạt nhẽo.

“Tuỳ ngươi.” Phạm Cảnh chỉ đáp một câu.

Khang Hòa nghe được câu ấy, hớn hở lấy miếng mỡ heo vừa mua về, cắt thành từng khối rồi thắng mỡ.

Mỡ heo chưa cho gì cả mà cả gian bếp đã thơm nức. Trong lúc đợi mỡ chảy, hắn đập tỏi sống với gừng, thái một nắm rau tỏi cũng chính là hẹ.

Mớ rau tỏi này hơi già, đã trổ ngồng, nhưng càng già càng đậm đà, vừa thái sống đã thơm ngậy. Hắn mua của một lão nông bán rau, chỉ một đồng đồng mà được cả nắm to, đủ ăn hai bữa.

Một miếng mỡ ra được hẳn một chậu mỡ nước, dày béo, về sau nấu ăn tiết kiệm cũng đủ ăn cả tháng.

Chừa lại chút mỡ trong chảo, cho tỏi và gừng băm vào, mùi thơm lập tức bốc lên. Đậu phụ củ sậy thái lát mỏng xào cùng rau tỏi, đậy nắp cho ngấm dầu và gia vị.

Món này đưa cơm lắm, hai người bới mỗi người một bát lớn cơm gạo lức, mềm nhưng không nát, thơm phức. Phạm Cảnh nếm thử một miếng, mềm mượt, ngon miệng, rõ ràng là hương vị hoàn toàn khác đậu phụ thường.

Khó trách họ Trần cứ khen mãi, đậu phụ củ sậy xào mỡ ăn quả thật không kém gì thịt.

“Thế nào, hợp miệng chứ?” Khang Hòa vừa nhìn Phạm Cảnh ăn, thấy y mày giãn ra, biết rõ y đã ưng ý, vậy mà vẫn vừa gắp thêm vào bát y vừa hỏi han.

Thật lòng mà nói, những ngày được ăn ngon uống ngon thế này, không khác nào thuê hẳn một ông bếp về nấu cho mình.

Tuy y thấy vui, nhưng cũng không khỏi áy náy: “Hôm nay mấy đồng ngươi kiếm được, lại mất một nửa vào miệng rồi.”

Khang Hòa nghe vậy cũng nghĩ ngợi, thịt mười lăm đồng, mứt năm đồng, gia vị mười đồng, gộp lại đã ba chục. Nhưng hắn không thấy tiếc, nói: “Sợ ta chậm trả tiền ngươi hả? Ta có thể trả trước một ít.”

Phạm Cảnh hơi chau mày: “Không có chuyện đó.”

“Nếu không lo tiền thì lo người à.” Khang Hòa nhìn y: “Ngươi lo ta cái gì?”

Phạm Cảnh im lặng, chỉ lặng lẽ bới thêm một đũa cơm đưa vào miệng, thầm nghĩ người này đúng là không hiểu lòng tốt, cứ lấy mấy câu đó để chặn miệng y, y cũng lười nói thêm.

Thấy vậy, Khang Hòa lại gắp thêm đồ ăn vào bát y, bảo y ăn nhiều một chút.

Ăn xong, Khang Hòa thấy người dính dính khó chịu, thật không chịu nổi, bèn múc ít nước chuẩn bị tắm.

Hắn xách một thùng nước nóng ra khỏi phòng, nghĩ dù sao cũng ở ngoài tắm, chi bằng ra tận sân ngoài, khỏi làm sàn nhà thêm bùn ướt.

Gió đêm trong rừng thổi qua lạnh buốt, may mà trời lạnh rồi muỗi cũng bớt hẳn. Nếu là rừng núi mùa hè, cởϊ áσ cởϊ qυầи không biết chừng sẽ bị đốt cho sưng cả người.

Hắn cởi trần, nhanh tay xối nước lên người tắm rửa. Trong lòng lại chợt nghĩ, Phạm Cảnh bị thương tay, chắc khó mà tắm được…

Đang mải miết suy nghĩ, bỗng nghe phía sau như có tiếng sột soạt khe khẽ…

Vào đêm, một bóng đen lén lút mò tới chỗ duy nhất trong núi còn le lói ánh sáng. Bóng đó ép sát sau một thân cây to cỡ vòng tay ôm, thò đầu ra ngó nghiêng. Khổ nỗi cái sân gỗ ngoài nhà vì phòng thú dữ mà làm thật cao, hắn dòm kiểu gì cũng không thấy rõ bên trong.