Chương 31

“Đồ xịn đấy, bỏ một nắm vào nồi gà hầm, vừa mềm vừa dai. Hoặc luộc lên, chan giấm, rắc hành tỏi gừng thái nhỏ, giòn sật sật, ngon lắm. Nhị thiếu gia nhà đại viên ngoại họ Tiết mê tít, bếp nhà Vương sư gia cách ba bữa lại mua ba, năm cân.”

Khang Hòa nhìn tiệm chủ bày biện bún khô đâu ra đấy, cũng đoán được là hàng tốt.

Nghe lão ta nói, hẳn là chỉ nhà khá giả mới ăn được.

“Giá bao nhiêu?”

Tiệm chủ giơ ngón trỏ và ngón cái ra, làm thành con số tám: “Cát Phấn làm ra bún khô là giá này, Quyết Phấn phải thêm hai mươi đồng nữa. Đồ ngon không sợ ế đâu.”

“Thứ này làm không dễ, nhưng ngon, đem biếu hay tự ăn cũng đều xứng, lại để được lâu.”

Khang Hòa gật đầu, bó bún khô này chừng nửa cân, mà bán giá ấy thì một cân cũng hơn trăm đồng rồi. Hắn không hỏi giá thu bún khô làm gì, bán đã cao thế, giá thu chắc cũng không rẻ.

Tính tiền xong, hắn lại ghé qua lò rèn dạo một vòng, không mua gì cả, rồi mới trở về núi…

Ở trên núi, Phạm Cảnh sáng nay thật ra không ra cửa.

Đến trưa hâm nóng hai cái màn thầu ăn, vẫn là Khang Hòa sợ y xuống núi bụng đói nên đêm qua đã hấp sẵn.

Ăn xong, y lim dim nghỉ một lát mới khoác cung tên lên, khóa cửa đi xem bẫy thú.

Dăm hôm nay trời không mưa, rừng khô ráo dễ đi. Dọc đường thấy vết đất bới của Khang Hòa, y cũng nghĩ, không biết hôm nay buôn bán ra sao.

Tới gần bẫy thứ nhất, chưa kịp đến gần, hắn đã trông thấy một bóng người lén lút như quỷ. Chỉ thấy kẻ đó thò đầu thụt cổ ở chỗ dây bẫy quấn giẻ mà nhìn ngó.

Người kia không cao, chắc xấp xỉ y, nhưng xương cốt thô to, thân hình lại vạm vỡ hơn hẳn.

Một gương mặt đen sạm, dưới khóe mắt trái có một vết sẹo dài chừng ngón út. Bên hông gác một con dao chặt củi, trên vai còn đeo cả một cây trường cung.

Nhận rõ là ai, Phạm Cảnh không nói gì, bước chân nhẹ hẫng, chậm rãi tiến lên.

“Ôi dào, lén lén lút lút, hóa ra là Đại Cảnh đấy à, ngươi làm ta giật nảy mình!” Kẻ kia mải mê loay hoay với cái bẫy, quay đầu lại đột nhiên thấy sau lưng lù lù một bóng người, hồn vía như muốn bay mất.

Phạm Cảnh lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi đến đây làm gì.”

“Hà… hôm nay mới lên núi, đúng lúc đi ngang qua đây thôi…” Gã nam nhân vừa cười gượng vừa định giải thích, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn người của Phạm Cảnh, vốn đã hơi chột dạ lại càng cứng miệng.

Chỉ là chợt trông thấy băng vải quấn chặt lấy cánh tay Phạm Cảnh, gương mặt đang căng thẳng của hắn bỗng thả lỏng, cặp mắt láo liên còn ánh lên chút tinh quái.

Gã nhìn chằm chằm cánh tay ấy, cười hì hì: “Ồ, bị thương hả? Cánh tay không sao chứ?”

Phạm Cảnh biết rõ tên này không có tâm địa gì tốt đẹp.

Thợ săn trong núi, trừ thầy trò hay người nhà cùng một phái, mỗi người đều có mảnh núi riêng để đặt bẫy săn thú.

Tuy không ai vẽ hẳn ranh giới, chỗ nào thuộc về ai trong lòng đều ngầm hiểu, người biết điều sẽ không tùy tiện lảng vảng qua bẫy của người khác.

Chỉ có điều tên Tôn Đại Sinh này trong thôn là thứ vô lại, tay nghề không ra gì, bắn cung còn dở hơn dân mới tập, lại cứ thích len lén đi rình bẫy nhà người ta.

Không ít thợ săn biết rõ thói đó của hắn, nhưng chưa tóm được tận tay, huống chi hắn lại có ông cậu làm lý chính, ai nấy cũng ngại đυ.ng đến.

Phạm Cảnh nhìn bộ dạng gian xảo kia, hất cánh tay bị thương lên, lạnh lùng nói: “Ngươi thử xem.”

Tôn Đại Sinh thấy vậy vội vàng xua tay lia lịa, cười gượng hai tiếng rồi lùi lại mấy bước, cúp đuôi chuồn mất.

Đợi hắn đi khuất, Phạm Cảnh mới bước đến chỗ bẫy.

Không trách Tôn Đại Sinh lại thèm thuồng, hôm nay vận may thật tốt, cái bẫy mới đặt đã sập, trong đó đang kẹp chặt một con trĩ rừng lông vằn.

Phạm Cảnh lôi con chim ra, nó giãy dụa đã lâu nên đã kiệt sức, bị y tóm lấy cũng chỉ khẽ vùng vài cái yếu ớt.

Khôi phục lại cái bẫy, Phạm Cảnh không đi kiểm tra bẫy tiếp theo mà quay về túp lều trước.

Vừa đi xa, Tôn Đại Sinh lại lén lút thò ra từ sau bụi cây. Thấy Phạm Cảnh bắt được trĩ rừng, hắn bĩu môi tiếc rẻ, hối hận sao mình đến muộn một bước, sớm hơn chút thì con trĩ này tối nay đã nằm trong bụng hắn rồi.

Vừa thèm thuồng, hắn vừa nhìn chằm chằm tấm lưng gầy gò của Phạm Cảnh, trong lòng lại nảy ra mấy ý nghĩ đen tối. Hồi trước hắn cũng từng mon men gạ gẫm Phạm Cảnh, bảo núi rừng này hiu quạnh, ngươi không tìm được người gả, một mình giữ núi không phải cô quạnh sao.

Không bằng hai ta kết đôi thành uyên ương hoang dã, sống sướиɠ biết bao.

Nhưng thằng nhóc ấy lại không biết điều, còn giương cung bắn hắn, dữ dằn không vừa.

Biết Phạm Cảnh lợi hại, hắn không dám trêu chọc nữa. Có điều vừa thấy cánh tay y quấn băng, mắt Tôn Đại Sinh lại nheo nheo, âm mưu lại nổi lên.

Phạm Cảnh về đến lều, đặt con trĩ chiến lợi phẩm đầu tiên mấy hôm nay dưới giỏ tre ngoài sân, rắc chút cám gạo cho nó ăn.

Y không đi tiếp cũng không chỉ để mang trĩ về, mà còn đề phòng Tôn Đại Sinh theo dõi.

Tên đó tâm cơ nhiều, vừa trông thấy tay y bị thương liền bớt sợ, không khéo bám theo để xem những bẫy khác đặt ở đâu.

Dù rằng bẫy đều có ký hiệu riêng, ai tỉ mỉ tìm cũng sẽ ra, nhưng mà theo sau y còn nhanh hơn mò mẫm trong núi nhiều. Để y tự loay hoay còn hơn là dâng tận tay.

Khi trời nhá nhem, Khang Hòa rốt cuộc cũng về tới.

Lúc xuống núi hắn còn tính toán kỹ giờ giấc, ai dè sang thu sang đông, ban ngày cứ thế ngắn dần.

Đến lưng chừng núi đã thấy trời sụp tối nhanh, hắn liền cắm đầu bước gấp, dọc đường không dám dừng hơi, đến mức mồ hôi vã ra như tắm. Áo ngoài cởi ra kẹp dưới nách, lưng áo vẫn ướt đẫm, ai không biết còn tưởng bị ma đuổi.