Đáng tiếc là thời thế giờ đã đổi khác. Phạm gia thì nghèo, hồi môn của hai cô nữ nhi và ca nhi cũng không đáng bao nhiêu, lấy đâu ra bạc mà bỏ vào việc chiêu rể?
Ban đầu họ vốn không dám mở miệng với bà mối nào, chưa từng nói ra ý định kén rể, nhà cũng không ai tìm tới hỏi han chuyện hôn sự. Vậy mà lần này lại có bà mối tự tới cửa, còn mang đến tin tức một hộ nhân gia hiếm hoi sẵn lòng gả rể, đúng là một việc hiếm thấy.
Trần thị không nhịn được liếc sang trượng phu ngồi bên cạnh, thấy ông cũng đang chăm chú lắng nghe, bèn vội vàng cúi người, tiến lên hỏi bà mối:
“Bà nói đầu óc tiểu lang nhà họ Khang không tỉnh táo, vậy là không tỉnh táo kiểu gì? Nếu người ta chịu gả, thì nhà bên ấy muốn bao nhiêu sính lễ?”
Bà mối mỉm cười, giọng dịu dàng: “Cũng không hẳn là hoàn toàn không tỉnh táo đâu. Có lúc tỉnh, có lúc không. Lúc tốt thì không khác gì người thường, còn lúc không tốt thì chỉ là nói năng hơi lắp bắp, không rõ lời thôi.”
Nói đến đây, bà ta khẽ cười: “Nhà mẹ đẻ ta ở bên Vọng Thủy, cũng từng gặp qua tiểu tử ngốc nhà Khang gia. Tướng mạo đoan chính, thân thể lành lặn, chuyện đó thì không sai được đâu.”
Nhưng tiểu tử ngốc kia là do từ sườn núi té xuống, đập đầu vào đá, hôn mê suốt ba ngày mới tỉnh. Sau đó thì suốt ngày chỉ biết cười ngơ ngác, chạy khắp nơi.
Trời mưa cũng không biết chạy về nhà, phải để người nhà họ Khang đi khắp nơi tìm, rõ ràng là một gã trai tráng to khỏe, vậy mà trở nên như thế.
Tuy ngốc như vậy nên tránh được việc bị bắt ra tiền tuyến, nhưng dù giờ nam nhân khan hiếm, cũng không có cô nương hay ca nhi nào chịu gả cho. Các gia đình thà gả con cho những người bị thương trở về từ chiến trường, chứ tuyệt không ai muốn gả vào nhà như Khang gia vừa nghèo lại còn có một đứa ngốc.
Ban đầu bà mối cũng không muốn làm mai cho người như vậy. Nhưng Khang gia trả tiền không ít, nên bà ta mới vất vả đi tận đến Hà Bình Tử tìm một nhà không có nhi tử, để mở lời xem sao.
Vọng Thủy Hương và Hà Bình Tử, một nơi ở phía nam, một ở tận bắc, là hai thôn xa nhất dưới huyện. Bà mối sợ nếu nói chuyện này ở gần, người ta biết Khang tiểu lang là kẻ ngốc, đến lúc đó không những không chịu mà còn bị người ta mắng chửi, đuổi đánh thì còn mặt mũi nào mà làm ăn nữa.
Tất nhiên, bà ta sẽ không dại gì mà nói thẳng ra hết sự thật ngay từ đầu. Vừa kể sơ lược đôi câu về Khang Tam Lang, lại nhanh chóng nói thêm vài điều tốt:
“Phải nói, nhà họ Khang hiền lành chất phác, tiểu lang chịu ra ở rể cũng là vì muốn sống yên ổn, không hề đòi hỏi thông gia phải tốn bạc sính lễ gì đâu.”