Cháo sánh lại, Khang Hòa múc một bát, đặt muỗng vào, đưa cho Phạm Cảnh. Y dường như cũng muốn nếm thử xem mùi vị ra sao, không khách khí, cầm muỗng tay trái húp từng ngụm.
Xương heo đập vụn, tủy chảy vào cháo, vừa béo vừa thơm, thêm vài sợi gừng, bớt mùi hôi của thịt, nêm chút muối mỏng, ăn rất vừa miệng. Ở chốn đồng ruộng hẻo lánh thế này, được một nồi cháo thế đã là hiếm lắm rồi.
Phạm Cảnh mơ hồ nhớ lại, hình như lần cuối cùng y nếm được thứ ngon lành như vậy là hồi mẫu thân y còn sống.
Không phải chê Trần thị nấu tệ, chỉ là bà vốn cũng xuất thân bần hàn, chưa từng ăn ngon, làm sao nấu ra hương vị này được.
Mẫu thân y trước khi gả về vốn là người trong huyện thành, tuy không phải tiểu thư nhà phú quý, nhưng lớn lên ở thành, tầm mắt, khẩu vị cũng rộng hơn chút.
Quan thoại của y cũng là do mẫu thân dạy từ nhỏ.
Khang Hòa thấy y ăn ngon lành, nhanh tay trộn xong đĩa rau trộn, đẩy tới trước mặt y: “Ăn kèm cháo cho đỡ ngán.”
Chắc trưa nay y lại qua loa với cái bánh khô nào đó thôi.
Phạm Cảnh đặt muỗng xuống, cầm đũa lên.
Khang Hòa thấy vậy vội nói: “Ngươi tay phải không tiện, cứ cầm muỗng xúc rau ăn cũng được, không sao cả. Nếu muỗng khó gắp, ta gắp cho.”
“Không cần.” Phạm Cảnh đáp xong, tay trái đã thoăn thoắt gắp một đũa rau bỏ vào miệng.
Khang Hòa kinh ngạc: “Ngươi tay trái cũng khéo thế?”
“Lúc nhỏ vốn thuận tay trái.”
Khang Hòa gãi gãi đầu, cười khẽ, vốn còn tính nếu y khó cầm đũa, thì mình cũng không ngại đút từng miếng vào miệng y.
Ai dè người ta không cần nhờ ai hết.
Hắn lại đặt chảo lên bếp, chuẩn bị rán bánh trứng rau dại.
Phạm Cảnh lặng lẽ ăn xong một bát cháo, ý vẫn chưa thỏa, đặt muỗng xuống, lại mở miệng: “Về sau đừng làm thế nữa.”
“Không ngon sao?” Khang Hòa hỏi.
Phạm Cảnh khẽ lắc đầu: “Cả nhà ăn thanh đạm, ta ở trên núi lại ăn ngon, không phải lẽ.”
Khang Hòa nghe thế liền hiểu, nhưng vẫn cầm lấy bát không của y, múc thêm một bát đầy, còn gắp theo một khúc xương có dính thịt mềm, thịt đã hầm đến tơi ra, vừa nhìn đã thấy thơm ngậy.
“Ta hiểu ngươi nghĩ cho người nhà, nhưng ngươi mà thật sự nghĩ cho họ, trước tiên phải lo mà dưỡng cho thân mình khỏe, đừng tính toán mấy miếng ăn này.”
Hắn nói: “Cả nhà trông vào ngươi kiếm tiền, thân ngươi mà hỏng, sao còn lo nổi cuộc sống lâu dài?”
Nhà nghèo thì càng phải ăn cho tốt mới dưỡng nổi thương tích.
Nếu cũng “ăn thanh đạm” như người giàu dặn, ấy là đẩy người ta đi chết sớm.
“Vả lại, ta làm cơm cho ngươi, tự trong lòng ta cũng thấy dễ chịu hơn chút.”
Phạm Cảnh nghe lý lẽ của hắn, chỉ đáp: “Ngươi không cần thấy áy náy, cánh tay này không trách ngươi. Hôm qua dù không phải ngươi, là ai khác, ta cũng sẽ đưa tay cứu.”
“Người khác ta không biết họ thế nào, nhưng ta nhất định báo đáp được.”
Phạm Cảnh nghiêng mắt nhìn hắn, không rõ có tin hay không, nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm nữa.
Khang Hòa thấy thế liền nhét bát vào tay y, mình thì xoay người đi rán bánh trứng rau.
Phạm Cảnh cúi mắt nhìn bát xương thịt nóng hôi hổi, thất thần một lúc, không rõ đang nghĩ gì.
Không bao lâu, một chiếc bánh trứng rau xanh, nóng giòn thơm phức bằng bàn tay đặt lên trên bát y, kéo hắn khỏi suy nghĩ mông lung.
“Ăn mau đi, để nguội thì không còn ngon nữa.” Khang Hòa vừa đảo chảo vừa lườm y, thấy y còn không động đũa lại gắp thêm một miếng đặt chồng lên.
Phạm Cảnh thấy vậy, rốt cuộc cũng ngoan ngoãn cầm đũa lên, để mặc hắn giục, ăn liền ba bát cháo đầy.
Cơm xong, Khang Hòa thu dọn bát đũa, rồi lấy thuốc mỡ ra băng bó lại cho y.
Vết thương hôm qua bôi thuốc qua loa, nay mở ra xem vẫn chưa có dấu hiệu liền miệng, nhìn mà rợn người.
“Cứ thế này không ổn, phải khâu lại mới được.” Hắn vừa nói vừa lấy bộ kim chỉ mới mua ra.
Phạm Cảnh để mặc hắn xử lý, từng mũi kim xuyên qua thịt, hắn không rên lấy một tiếng, nhưng khi khâu xong, trán đã lấm tấm mồ hôi.
“Đau không?” Khang Hòa nghiêng đầu hỏi.
Phạm Cảnh không đáp, chỉ cúi người lôi dưới gầm giường ra một hồ lô rượu, mở nắp uống một ngụm, khàn giọng bảo: “Ta ngủ đây.”
Nói xong liền chui vào giường, kéo rèm.
Khang Hòa nhìn bóng người yên lặng sau tấm rèm, trong lòng dâng lên chút chua xót khó nói.
Thế gian này, quả thật có người dù đau đến đâu cũng không chịu rên một lời.
Hôm sau, hai người dậy từ sớm.
Ngoài trời đã sáng rõ, thời tiết rất đẹp. Hâm lại cháo tối qua ăn qua loa, Phạm Cảnh muốn dẫn Khang Hòa đi vòng quanh núi, tiện xem bẫy hôm trước có thu hoạch không.
Giờ tay y không kéo được dây cung, chỉ trông chờ mấy cái bẫy này có gì. Nếu không, chuyến lên núi này lại về tay không.
Rừng núi sáng sớm mát lạnh, khí núi lùa vào mũi lạnh đến ê ẩm, song khiến đầu óc cũng đặc biệt tỉnh táo.
Một trận mưa thu, một trận lạnh.
Hôm nay tuy trời trong, nhưng Khang Hòa vẫn cảm thấy lạnh hơn hôm lên núi.
Hắn có hơi hối hận vì không mặc thêm áo. Ra cửa nhìn thấy Phạm Cảnh mặc mỏng, nghĩ mình vốn to con hơn hẳn, đã mặc dày hơn người ta, nếu lại khoác thêm áo nữa thì không ra gì, đành chịu lạnh vậy.
Nhưng ra ngoài được nửa canh giờ, hắn lại thầm may mắn mình mặc ít. Đường núi gập ghềnh, lúc leo lúc tụt, vừa đi vừa chặt cỏ, chặt dây leo mở đường.
Phạm Cảnh tay băng bó, hắn dĩ nhiên không nỡ để người kia chặt, tự mình vác dao làm thay.
Nào ngờ, con dao hôm trước ở tay Phạm Cảnh bén đến mức chém gì cũng gãy, rơi vào tay hắn lại cùn như chưa mài bao giờ.
Không mấy chốc, lưng hắn đã rịn mồ hôi, nào còn thấy lạnh nữa.
“Có hàng rồi.” Phạm Cảnh chợt nói, ngẩng đầu nhìn quanh rồi băng lên trước.
Khang Hòa tò mò, cũng vội bước theo. Chỉ thấy bên cạnh một bụi dâu dại đỏ au, có một cái hố sâu chừng nửa trượng đã đào sẵn.
Mặt hố được che đậy tinh tế bằng những cành nhánh mảnh giòn đan chặt, trên lại phủ thêm một tầng lá rụng, rồi khéo léo điểm mấy bụi cỏ lẫn đất, trông cứ như mặt đất phẳng phiu không có gì khác lạ.