Chương 24

May sao buổi chiều Khang Hòa dọn dẹp đã tìm được mấy cọng thảo dược cầm máu phơi khô, hắn lấy ra băng bó sơ qua.

“Ngày mai xuống núi thôi.” Vừa dùng vải rách xé từ áo mình băng tay cho Phạm Cảnh, hắn vừa nói.

Dù giờ cả hai đều biết hắn biết quan thoại, nên cũng thẳng thừng dùng quan thoại nói cho tiện.

“Không cần, hai ngày là lành.” Phạm Cảnh đáp.

Khang Hòa nhíu chặt mày: “Trước kia tay ngươi bị đứt da cả tuần cũng chưa lành, giờ lại thêm cái này, không cho đại phu coi chừng hỏng cả cánh tay.”

Phạm Cảnh ngồi trên mép giường, liếc hắn một cái, thầm nghĩ hóa ra người này lắm lời thế, trước kia giả ngốc mà không nghẹn chết mới là lạ.

“Về sớm để cả nhà lo lắng, nhìn người ta cuống lên, ta lại càng phiền.”

Khang Hòa nghe vậy, khựng lại chốc lát, trong lòng nghĩ tới hai vợ chồng Phạm gia, lập tức liền hiểu nỗi lo trong lòng Phạm Cảnh.

Lần này lên núi không thu được gì, lại còn để mình bị thương, nếu cứ ở nhà tĩnh dưỡng, cha Phạm với Trần thị chưa chắc đã trách y, nhưng hai người ấy cứ hễ mở miệng là cãi, cãi lên thì y cũng khó chịu theo.

Trong lòng Khang Hòa không khỏi thầm thở dài đứa trẻ hiểu chuyện bao giờ cũng là kẻ chịu nhiều gánh nặng hơn người.

“Ban nãy ở nhà, vì cái gì mà cãi nhau vậy?”

Phạm Cảnh không muốn nói, cũng không muốn để hắn biết.

Thấy thế, Khang Hòa hỏi tiếp: “Vì ta?”

“Không liên quan gì ngươi.” Phạm Cảnh đáp: “Họ muốn làm tiệc, mà không có tiền.”

“Tiệc gì, hỉ yến à?”

Phạm Cảnh không đáp nữa.

Khang Hòa im lặng một lát, rồi nói: “Nếu ta đi rồi, tiệc cưới ấy e là không làm được, nhưng nếu thật sự làm, không phải cũng uổng phí hay sao?”

“Vốn cũng đâu định cho họ làm.” Phạm Cảnh không nhìn hắn, chỉ buông hờ một câu.

Ban đầu y thật sự không định bày tiệc làm gì, vốn dĩ nhà không có đồng nào, ồn ào được một bữa, người ta cũng không nhờ đó mà coi trọng.

Những năm gần đây, có khối nhà không làm tiệc, cũng không ai chê cười gì nhiều.

Chỉ là người trong nhà cứ náo loạn đòi làm, ngày ngày không yên, y đành thuận theo.

Giờ tình cảnh thế này, cuối cùng lại quay về đúng như ý y ban đầu.

Khang Hòa chần chừ một lúc, rồi nói: “Nếu… nếu ta đi rồi, dù đã ở đây một thời gian, nhưng ngoài kia…”

Phạm Cảnh nhìn hắn, thấy hắn chau mày, không phải làm bộ lo lắng, trong mắt lại thoáng chút tán thưởng.

Có thể nghĩ được vậy, chứng tỏ trong bụng cũng còn có chút lương tâm, không đến mức hoàn toàn ích kỷ chỉ lo thân mình.

“Ta không để bụng, ngươi không cần lo.” Phạm Cảnh thật sự không để tâm, y vốn không trông mong tìm người khác, không sợ.

Cùng lắm thì bị người trong thôn chê cười dăm bữa, nói Phạm gia cái ca nhi này hung hăng, dọa cho chồng chạy mất mà thôi.

Thấy Khang Hòa vẫn cau mày, không vơi nỗi lo, y lại nói tiếp: “Giờ thịnh hành chuyện ‘hậu giả’, có nhà tìm không ra rể tử tế, lại sợ con cái về sau không nương tựa, bèn thuê người đóng giả rể, ở dăm ba tháng, ngoài miệng gọi là ở rể, đợi ca nhi hay tiểu cô sinh con xong thì rời đi.”

Ở vùng thôn dã này, chuyện ấy dăm ba năm nay cũng không hiếm. Giống như mấy năm không có chiến tranh, có người nhà nghèo, cưới không nổi vợ, bèn bỏ tiền thuê một phụ nhân hay ca nhi khỏe mạnh, để lại một đứa nối dõi. Thời nào thì có cách sống của thời đó.

Khang Hòa nghe vậy không khỏi sửng sốt, trước giờ hắn thật không hay biết còn có chuyện thế.

Hắn khẽ ho một tiếng, nói với Phạm Cảnh: “Ta không phải, không phải loại ‘giả rể’ ấy.”

Phạm Cảnh nhàn nhạt đáp: “Ta tự biết.”

“Loại đó phải bỏ tiền thuê.”

Khang Hòa cười gượng: “Cũng phải, ta còn nợ ngươi tiền nữa.”

Hắn hiểu rõ, Phạm Cảnh nói vậy không qua cũng muốn hắn trong lòng không thấy gánh nặng.

Ai nói Phạm Cảnh hung hăng? Chỉ sợ không ai hiểu chuyện bằng y.

Rõ ràng người được lợi hết lần này tới lần khác là hắn, vậy mà trong bụng lại thấy không yên.

“Hôm nay là do ta. Nếu không phải ta cứ đòi theo lên núi, cũng không liên lụy ngươi bị thương.” Khang Hòa thật sự áy náy, hắn hại Phạm Cảnh, còn khó chịu hơn chính mình bị thương.

“Nếu ngươi không chịu xuống núi, mai ta xuống một chuyến. Ta không về nhà, lên huyện mua ít thuốc rồi quay lại cũng vậy thôi.”

“Không cần phiền vậy.”

Khang Hòa nghiêm túc nói: “Nếu vết thương mưng mủ, sưng viêm, về già gió mưa hành hạ đau nhức, sau này tay ngươi còn dùng làm gì? Ngươi thế này, ta trong lòng không yên, đợi ta trả hết tiền, ta cũng không còn mặt mũi mà đi.”

Nói rồi, sợ Phạm Cảnh lại tìm cớ từ chối, hắn cố tình trêu một câu: “Hay là ngươi định dùng cách này giữ chân ta? Vậy ta cũng khỏi nhọc công, đợi sau này ngươi già, đau đớn, ta lại ở đây hầu hạ.”

Quả nhiên, nghe vậy Phạm Cảnh liếc hắn một cái, không nói nữa.

Đợi hắn băng bó xong cánh tay, liền đạp giày, nghiêng người nằm lên giường, quay lưng không buồn đôi co.

Khang Hòa thấy vậy, hơi ngẩn ra, rồi khóe môi lại không kìm được nhếch lên.

Hắn kéo tấm màn vải treo trên giường nhỏ lại: “Ngươi ngủ đi, bánh chín rồi ta gọi.”

Hôm sau vừa tảng sáng, ngoài trời rốt cuộc cũng tạnh mưa.

Có điều trong núi mưa đọng lại chưa kịp khô, gió sáng sớm lùa qua lạnh lẽo, mang theo mùi lá mục ngai ngái.

Khang Hòa dậy sớm để kịp xuống núi.

Phạm Cảnh sợ hắn không nhớ được đường ra, nên tiễn hắn hẳn ra tới ngoài núi mới chịu quay về.

Khang Hòa dặn y hôm nay đừng ra ngoài săn bắn gì, Phạm Cảnh không đáp, chỉ giục hắn mau chóng xuống núi, nếu không đến tối khó quay về kịp.

Trong núi có một con đường nhỏ thông thẳng ra quan đạo, khỏi phải vòng qua thôn nữa.

Đường cũng không có nhiều lối rẽ, Khang Hòa ghi nhớ kỹ lời dặn của Phạm Cảnh, đến chính ngọ đã vào tới huyện thành.

Trong huyện ngược lại là một ngày nắng đẹp, mặt trời còn chói chang.

Khang Hòa vào thành, chưa vội ghé hiệu thuốc, mà thong thả dạo quanh chợ.