Hắn hồn phi phách tán, may mà nhanh tay bám lấy đám cỏ bên cạnh, mới không lăn tiếp. Nhưng chỗ hắn đứng là sườn dốc, đất bùn trơn như mỡ, càng trèo càng trượt, hai má đỏ bừng mà vẫn không lên nổi.
Trong lúc chật vật, chân hắn vô tình giẫm lên đám cỏ dương xỉ rậm rạp, bóc ra một khoảng trống đen ngòm, sâu hoắm, không thấy đáy!
Nhìn trên thì tưởng chỉ là bãi cỏ phẳng, cùng lắm cao bằng người. Ai ngờ đám dương xỉ mọc ngang, lá to đan kín, che mất độ sâu bên dưới.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Vội vã bám leo lên, nhưng mấy bụi cỏ vốn không chịu nổi sức nặng của hắn, rắc một tiếng, bật gốc. Cả người hắn rơi xuống, chỉ kịp thấy một bàn tay vươn tới nắm chặt lấy tay hắn.
Ngẩng đầu lên, thấy Phạm Cảnh đội nón lá lệch một bên, nắm chặt tay hắn. Giây phút ấy, Khang Hòa cảm giác mình vừa từ cõi chết trở về.
Không kịp nghĩ tại sao Phạm Cảnh lại tìm tới được đây, hắn chỉ biết mượn lực mà leo lên.
Ngửa mặt nhìn trời, thấy mưa đổ ào ào, trên mu bàn tay loang lổ màu đỏ, còn tưởng mình bị hoa mắt.
Cho đến khi thấy vệt đỏ ấy chảy từ cánh tay Phạm Cảnh, hắn mới hoảng hốt nhận ra cánh tay y bị cọc gỗ gãy giấu dưới lá đâm xuyên.
Khang Hòa sững sờ kéo kiểu này không phải phế luôn cánh tay sao!
Hắn hoảng hốt hô lên: “Phạm Cảnh! Mau buông tay!”
Nhưng Phạm Cảnh sao dám buông, tay y vừa buông là người kia coi như xong mạng.
Y nghiến răng, chịu đựng cơn đau xé rách, gắng sức dời cánh tay khỏi cọc gỗ, sống chết kéo Khang Hòa lên.
Cả hai mướt mồ hôi, hòa vào mưa lạnh, không biết đâu là mồ hôi đâu là mưa. Khang Hòa hồn vía vẫn chưa về chỗ, vội lật tay Phạm Cảnh lên xem vết thương.
Ống tay áo rách toạc, máu đã nhuộm đẫm, mùi tanh nồng nặc.
Hắn nhíu chặt mày, vừa áy náy vừa cuống cuồng. Thầm hận bản thân không biết đường còn đòi đi tìm người, gây thêm phiền phức.
Phạm Cảnh lại đột nhiên giơ tay tự che vết thương, không cho hắn xem, đôi mắt lạnh băng.
“Ngươi biết nói quan thoại.”
Giọng nói quen thuộc rơi vào tai, Khang Hòa bất giác sững lại.
Hắn nhìn Phạm Cảnh, thấy trong đôi mắt vốn hờ hững kia, giờ đã nhiều thêm một tầng cảnh giác rõ rệt.
Khi nãy nguy cấp, hắn đâu còn nghĩ gì đến quan thoại hay thổ ngữ, chỉ theo bản năng cất tiếng gọi bằng thứ mình quen thuộc nhất.
Không ngờ, Phạm Cảnh người sống nơi thôn dã, quanh năm lui tới núi rừng này vậy mà cũng nghe hiểu, thậm chí còn đáp lại một cách trôi chảy.
Khang Hòa nhất thời nghẹn lời, chuyện vỡ lở quá đột ngột, hắn cũng không biết phải giải thích thế nào mới ổn.
“Vì sao phải giả làm kẻ ngốc?” Phạm Cảnh thấy hắn không đáp, lại thẳng thừng hỏi tiếp.
“… Tránh quân dịch.” Khang Hòa suy tính một lát, cuối cùng cũng lựa lời, nói ra một lý do nghe còn hợp tình hợp lý.
Chứ thật tình hắn đâu dám bảo rằng bản thân vốn không phải “hắn” nữa, chỉ là một linh hồn lạc vào xá© ŧᏂịŧ người khác.
Nói mấy chuyện ly kỳ thế này ở vùng núi hẻo lánh này, chỉ sợ Phạm Cảnh càng không tin, dẫu có tin, cũng phải nghi hắn bị quỷ núi nhập thân.
Thấy Phạm Cảnh im lặng, hắn bèn học cách nói của dân nơi đây, cố gắng bịa chuyện sao cho nghe xuôi tai hơn: “Sau đó thật sự bị thương ở đầu, quả có ngốc một thời gian. Nhưng dần dần đỡ hơn, không đến nỗi ngốc hẳn nữa.
Chỉ là cũng không dám để ai biết, sợ bị bắt đi lính. Với lại, thổ ngữ quả thực nghe không ra, nói không được, cũng không biết về sau có khá hơn không.”
Phạm Cảnh trầm mặc chốc lát, tựa như đang cân nhắc lời hắn thật giả thế nào.
“Người nhà cũng không biết chuyện ngươi giờ đã tỉnh táo?”
Khang Hòa gật đầu: “Không dám cho họ biết.”
Phạm Cảnh thầm nhủ e là Khang gia cũng không hay, chứ biết rồi sao lại dễ dàng gả một kẻ tráng kiện cho nhà khác?
Nếu là vì tiền còn có thể thông cảm, đằng này gả vào một nhà nghèo như Phạm gia.
Theo như lời Khang Hòa, bao nhiêu điều lạ trước kia, giờ nghe ra đều hợp lý cả.
Hắn giả ngốc vì không muốn đi ở rể, nhưng lại không thể để lộ, nên ngày xem mặt tỏ ra không hứng thú gì, ai dè vẫn thành duyên.
Về nhà, Khang gia không rõ ngọn ngành đã đem cả giấy tịch gửi sang, hắn hết cách đành phải về Phạm gia. Vậy nên khi ở cửa hàng vải thấy họ xem tịch, hắn mới lưu tâm hỏi đến.
Những lời nửa thật nửa giả ấy, lại khiến nghi ngờ trong lòng Phạm Cảnh tan dần, nghe ra xuôi tai.
Giờ đã rõ ràng, y lặng thinh hồi lâu, trong muôn vàn tâm tư, cuối cùng chỉ còn lại cảm giác thông suốt, nhẹ nhõm.
Y vốn biết thiên hạ không có chuyện tốt nào rơi xuống đầu mà không phải trả giá, Phạm gia muốn tìm một người thông minh, khỏe mạnh lại chịu ở rể, nào dễ?
Nhìn Khang Hòa đứng trước mặt, y không thấy mình bị lừa, cũng không thấy như bị đùa cợt, ngược lại chỉ thấy bình thản.
Y nói: “Ta biết ngươi muốn lấy lại tịch. Ta có thể trả.”
Khang Hòa nghe vậy, chân mày khẽ động.
Phạm Cảnh không phải người nhân từ, chuyện gì cũng tính toán rõ ràng: “Ngươi muốn đi cũng được, nhưng phải trả lại cho Phạm gia năm quan sính lễ trước.”
Khang Hòa hơi bất ngờ vì y nói thẳng thế, nhưng cũng nhanh chóng đáp: “Đương nhiên.”
Vốn dĩ hắn cũng định bụng vậy. Chỉ là lời này từ miệng Phạm Cảnh thốt ra, không biết sao lại thấy hơi khó chịu.
Phạm Cảnh không nói thêm nữa, che vết thương trên tay, lặng lẽ quay người bước lên trước.
Khang Hòa nhìn bóng y khuất dần trong màn mưa, gầy gò, lặng lẽ.
Hắn đứng tại chỗ rất lâu, mới vội đuổi theo.
Về đến nhà gỗ, trời đã tối đen.
Khang Hòa nhóm lại lửa, đun nước nóng giúp Phạm Cảnh rửa vết thương.
Cái cọc gỗ sắc nhọn đâm thẳng vào bắp tay y, rồi lại bị kéo mạnh, khiến thịt da rách nát bê bết máu.
Tuy chưa chạm gân cốt, nhưng nhìn thấy lớp thịt bầy nhầy kia cũng khiến người ta nghẹn thở.
Nhà gỗ không có thuốc men gì.