Chương 22

Đến thứ gì đáng giá tới một quan tiền cũng không có.

Dao, cuốc, mấy thứ có dính tý sắt kia đều là Phạm Cảnh mang theo. Nói đúng ra, nơi này chỉ là chỗ che gió che mưa tạm bợ.

Khang Hòa vừa đánh mắt nhìn quanh vừa cởi nón lá và áo tơi, nước nhỏ tong tong.

Nhà có hai bộ áo tơi một bộ để ở nhà cho cha Phạm dùng, một bộ Phạm Cảnh để trên núi.

Hôm nay cả hai cùng lên, Phạm Cảnh liền nhường áo tơi của mình cho hắn. Khang Hòa cởϊ áσ tơi ra, người bên trong vẫn khô, còn Phạm Cảnh không mặc áo tơi, chỉ khoác miếng da thú chống nước che nửa người, nhưng cánh tay vẫn ướt sũng.

Thấy vậy, hắn không nói một lời, đặt đồ xuống liền qua bếp nhóm lửa.

Bếp lạnh, củi cũng ẩm, nhóm mất gần nửa canh giờ mới chịu bén.

“Lửa.” Khang Hòa gọi, thấy Phạm Cảnh cứ hết góc này đến góc kia lục đồ, không buồn lại sưởi ấm, hắn không khỏi nghi ngờ không biết có phải do mình đòi theo lên núi nên y giận.

Phạm Cảnh không đáp, ôm mấy tấm ván ra, trải thêm lớp cỏ khô, thì ra đang chuẩn bị giường.

Khang Hòa lúc ấy mới hiểu ra, quay sang nhìn y, tự dưng thấy hơi ngượng, vội đưa tay sờ mũi.

Tuy hắn biết nơi này có ca nhi, cũng như nữ tử, có thể gả người, sinh con…

Nhưng trước mắt Phạm Cảnh không hề giống những ca nhi mà hắn từng thấy bên ngoài không yểu điệu kiêu kỳ, khiến hắn cứ quên bẵng chuyện này.

Hắn gãi gãi mặt, vốn định lên núi tìm xem có đường làm ăn nào hay, vì dưới nhà nhiều người nhiều mắt, muốn làm gì cũng khó.

Chỉ lo vội vàng đòi theo, lại không nghĩ đến chuyện lẻ loi hai người nơi núi sâu thế này ra sao.

Chưa kịp nghĩ ra đầu đuôi, Phạm Cảnh đã nhanh nhẹn thu dọn xong một chiếc giường nhỏ.

Y từ gùi lấy ra cái bánh ngô, kẹp vào người, xách lấy cây trường cung.

“…Ra ngoài?”

Khang Hòa hồi thần hỏi.

Phạm Cảnh gật đầu, lại đội nón lá ướt nước lên đầu.

Khang Hòa vội chỉ ra ngoài ý nhắc trời vẫn còn mưa to.

Phạm Cảnh lại không để tâm mưa thì bất tiện thật, nhưng lông gà, lông thỏ bị dính nước sẽ chậm chạp hơn, ngược lại dễ săn.

Hơn nữa, trước khi xuống núi y đã đặt mấy cái bẫy, giờ phải đi xem.

Phạm Cảnh cũng không muốn nhiều lời, dẫu có nói Khang Hòa cũng không hiểu.

Y chỉ tay về chốt cửa, ra hiệu lúc mình không ở nhà phải đóng chặt.

Thấy y cương quyết, Khang Hòa cũng muốn đi theo, nhưng lại bị y đoạt lấy nón, nhíu mày hằm hằm rồi quay lưng chui thẳng vào màn mưa, thoắt cái đã không thấy bóng đâu.

Khang Hòa đứng ở cửa, nhìn rừng núi mưa mù giăng kín, quá mười bước đã mịt mù, mưa trong rừng nặng hạt, từng giọt rơi xuống tách tách lạnh buốt, đường núi lại trơn trượt, người không quen núi e chỉ đi hai bước là lạc phương hướng.

Tiết trời thu mưa lạnh, may mắn không gặp thú dữ, chỉ riêng rét buốt và lạc đường cũng đủ mất nửa mạng.

Ngay cả trong nhà gỗ, khi Phạm Cảnh đi rồi, gian nhà vốn lạnh lẽo lại càng trống vắng, chỉ còn tiếng gió cuốn lá và tiếng mưa gõ.

Ngọn lửa trong bếp bập bùng, vừa là thứ duy nhất sưởi ấm, cũng là thứ duy nhất an ủi người nơi núi rừng hoang vu này.

Khang Hòa không phải sợ ở một mình, chỉ là lúc này mới thật sự cảm nhận được cái gian khổ của nghề mưu sinh chốn núi sâu.

Nghe người ta nói vất vả, và tận mắt thấy, tự mình nếm trải, quả là hai chuyện khác nhau.

Có điều, hắn càng nhìn càng cảm thấy nể phục Phạm Cảnh một mình gánh gồng cả nhà mà vẫn chịu đựng được cảnh khổ núi rừng này.

Nể phục, nhưng cũng thấy xót xa.

Hắn trước kia cũng từng khổ sở, tuổi còn nhỏ đã ra ngoài bươn chải, nếm đủ nhân tình lạnh ấm, nhưng dù sao cũng chỉ lo cho mỗi mình, một người ăn no cả nhà không đói, thế nào cũng qua được.

Nhưng Phạm Cảnh thì khác. Y còn phải gánh cả nhà lớn nhỏ, trời mưa tầm tã thế này cũng không dám lười biếng. Không kiếm ra bạc, trong nhà thì gà bay chó sủa, cả nhà thật sự sẽ phải nhịn đói.

Tuy chỉ ở Phạm gia hai ngày, nhưng ít nhiều cũng đoán ra được phần nào.

Ngày hắn tới, bàn cơm trưa mới có chút thịt.

Mấy bữa còn lại toàn là cháo loãng dưa muối, bữa no nhất cũng chỉ là mấy cái bánh bột kê khô khốc.

So ra, Phạm gia này còn không bằng Khang gia.

Khang gia tuy cũng không phải phú hộ, nhưng bữa cơm vẫn có cháo đặc, bánh bột mì trắng, ba ngày cũng có một bữa thịt.

Khang gia lão gia lại là người coi bếp, lâu lâu còn bưng về một tô thịt lớn. Khổ sướиɠ phân ra rõ ràng thế nào, trong lòng hắn hiểu cả.

Nghĩ tới, mới thấy từ xưa tới nay, bất kể thời nào, người ở dưới đáy muốn kiếm chút bạc, sống cho đàng hoàng, chưa bao giờ dễ.

Thấy rảnh rỗi, hắn bèn dọn dẹp nhà gỗ một lượt, ngay cả mạng nhện trên tường cũng quét sạch.

Lấy ít gạo ra, nghĩ bụng Phạm Cảnh chắc không kịp về ăn trưa, nhưng buổi tối kiểu gì cũng phải về.

Hắn đợi mưa bớt chút, định ra gần đây hái ít rau dại.

Ai ngờ dọn xong trong ngoài, ngay cả mạng nhện cũng sạch bong, mà ngoài trời mưa vẫn không dứt.

Đẩy cửa ra, gió rít lạnh buốt. Hắn nhìn quanh, sương mù càng dày, trời cũng tối sầm, không thấy bóng Phạm Cảnh đâu.

Trong lòng bất giác lo lắng thợ săn già cũng có lúc sơ sẩy, lỡ xảy ra chuyện…

Hắn cất tiếng gọi, giọng lẫn vào tiếng mưa, không thấy hồi đáp.

Rốt cuộc ngồi không chịu nổi, hắn cầm lấy cây nỏ đá phòng thân, đội nón lá, khóa cửa rồi bước ra ngoài.

Đất rừng dày lớp lá mục, bị mưa ngấm cả ngày, dẫm xuống chỉ nghe ọp ọp. Khang Hòa khôn ngoan, sợ lạc đường, vừa đi vừa đánh dấu trên cây.

Không biết đi bao lâu, vẫn không thấy bóng dáng Phạm Cảnh, hắn lại cất tiếng gọi.

Vυ"t vυ"t!

Đáp lại chỉ là một bầy chim trên cành sợ hãi bay loạn.

Khang Hòa ngẩng đầu, thấy một con chim nhỏ hoa văn sặc sỡ nhảy xuống cành, đẹp đến lạ.

Còn chưa kịp nhìn rõ, chân đã trượt, rầm một tiếng, cả người lăn xuống.