Một câu của y như định đoạt cả, Trần thị và cha Phạm trừng mắt nhìn nhau, nhưng cuối cùng cũng thôi, không cãi nữa.
Khang Hòa thấy vừa rồi hai người kia như hai quả bóng căng phồng sắp nổ tung, giờ bỗng xì hơi xẹp lép, không khỏi thầm thở dài: Quả nhiên vẫn phải là Phạm Cảnh mới dẹp yên được.
Trần thị được xoa dịu, lại còn nhận thêm từ Khang Hòa một xấp vải mới, lập tức vui tươi trở lại.
Cha Phạm vốn cũng chỉ muốn có tiệc rượu để nở mày nở mặt, tuy giữa chừng náo loạn một trận, nhưng cuối cùng quyết định sẽ làm, trong lòng cũng lâng lâng hân hoan.
Thôi thì, vẫn là Phạm Cảnh đứng ra gánh hết mọi chuyện.
Đêm đó cơm nước xong xuôi, Phạm Cảnh liền thu dọn gạo thóc, chuẩn bị sáng sớm hôm sau vào núi.
“Để muội nướng hai cái bánh, ca ca mang vào núi ăn.”
Hai tiểu nha đầu dọn dẹp bát đũa, Xảo Nhi lon ton chạy về phòng, ôm khư khư xấp vải sáng màu mà Khang Hòa mang về, định nhanh tay may một bộ mới, tranh thủ mặc trước khi sang đông.
Chỉ có Trân Nhi không vào phòng ngay, nàng theo Phạm Cảnh, khẽ nói nhỏ bên tai y.
Tính nàng vốn kín đáo, nhưng tâm tư lại nhạy bén.
Cha mẹ cãi nhau vì chuyện gì nàng sao lại không rõ.
Nhà này cứ hễ thiếu bạc là cãi, mà lần nào cũng là đại ca bỏ tiền ra dàn xếp. Cha mẹ dường như đã quen cái nếp ấy. Nhưng nàng biết bạc mà ca ca kiếm trong núi không dễ dàng gì.
Thấy hôm nay lại như vậy, nàng không khỏi đau lòng.
“Phiền phức lắm, thôi khỏi.” Phạm Cảnh nhìn tiểu muội sau lưng. Nàng đã mười ba, vậy mà gầy guộc bé nhỏ, nhìn không khác nào mới mười tuổi.
“Về ngủ sớm đi.”
Trân Nhi nghe xong chỉ đành cụp mi mắt, lặng lẽ quay về.
Khang Hòa đêm đó được sắp xếp ngủ ở gian tạp phòng phía tây mới dọn dẹp xong.
Bên ấy dùng ván gỗ và ghế dài ghép thành một cái giường nhỏ, đệm mới tinh.
Hắn chợt nhớ rương và bọc hành lý vẫn còn trong phòng Phạm Cảnh, bèn qua lấy.
Thấy tiểu cô nương cúi đầu đi ra từ phòng Phạm Cảnh, vẻ mặt ủ ê, không biết xảy ra chuyện gì.
Hắn bước vào, thấy Phạm Cảnh đang thu dọn đồ đạc, quần áo, gạo thóc đều nhét vào gùi, có vẻ chuẩn bị đi xa.
“Đi… đâu?”
“Vào núi.” Phạm Cảnh thấy Khang Hòa đứng ở cửa, thản nhiên đáp, sau đó sực nhớ hắn có thể nghe không hiểu, lại chỉ ra ngoài, về phía núi.
Thật ra Khang Hòa nghe hiểu. Lúc lên huyện hắn từng hỏi qua chữ “núi” nói sao, giờ còn nhớ.
Nhìn bộ dạng chuẩn bị này, hẳn là phải đi vài hôm.
Hắn ngẫm nghĩ rồi chậm rãi nói: “Ta… đi.”
Phạm Cảnh ngừng tay, quay đầu lại: “Ngươi đi làm gì.”
Khang Hòa đoán ý y là hỏi lên núi làm gì, liền chỉ vào đống đồ, lại tháo cái cung nhỏ mà Phạm Cảnh cho hắn, giương lên ra hiệu.
“Ngươi không làm được mấy thứ đó.” Nói xong, Phạm Cảnh không buồn giải thích nữa, ôm rương và bọc hành lý của y đặt ra.
Khang Hòa ôm lấy bọc, chắn ngay trước cửa không cho đóng.
“Ta đi!”
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không ai chịu nhường ai.
Hồi lâu, cuối cùng Phạm Cảnh đành gật đầu.
Hôm sau, gà trống trong chuồng còn chưa gáy, Phạm Cảnh đã dậy sớm hơn thường lệ.
Y dậy sớm tới mức làm Trần thị đang lò mò dậy chuẩn bị bữa sáng cũng phải ngạc nhiên.
“Bên ngoài còn đang mưa, sao dậy sớm vậy, ta còn chưa kịp vo gạo nấu cơm sáng đâu.”
Phạm Cảnh nói: “Ta không ăn sáng.”
Trần thị thấy y thu dọn nhanh nhẹn, định đi ngay, bèn hỏi: “Sao mà vội vậy? Ngoài trời mưa chưa sáng, đợi ăn sáng xong, trời sáng rõ hãy lên núi an toàn hơn.”
“Ta tự biết.” Nói rồi, y xốc gùi lên lưng, chuẩn bị lấy đồ đi. Đúng lúc ấy, trước mặt bỗng đưa tới một chiếc nón lá.
Phạm Cảnh ngẩng lên, thấy Khang Hòa đã đứng đó từ bao giờ.
Y nhíu mày.
Khang Hòa nhìn vẻ mặt y, trong lòng cười thầm: Còn định lừa ta? Ta đâu phải con nít, cứ lén lén định bỏ ta lại sao.
Trần thị thấy vậy, cũng hơi ngạc nhiên: “Khang Hòa muốn làm gì vậy? Cũng dậy sớm thế?”
Phạm Cảnh hờ hững: “Hắn muốn theo ta lên núi.”
Nói vậy là muốn Trần thị khuyên hắn thôi đi.
Nào ngờ Trần thị nghe xong lại mừng:
“Khang Hòa theo con lên núi cũng tốt, hai đứa còn chăm nom lẫn nhau.”
Phạm Cảnh nhíu mày sâu hơn: “Hắn theo lên núi làm gì được?”
“Người lành lặn, có gì mà không làm được. Nhà giờ cũng không nhiều việc, hắn lên núi lượm ít củi cũng tốt, khi nào xuống thì đem về. Cuối thu rồi sang đông, củi nhà nào cũng xài nhiều, ngoài núi củi đã bị người ta vơ hết, khó kiếm đấy.”
Trần thị lại nói: “Con mà bỏ hắn lại, người ta đến nhìn mặt con rể, hắn ở nhà không biết ăn nói, con cũng không yên tâm được đâu.”
Phạm Cảnh nghe vậy, thấy Khang Hòa cười toe toét nhìn mình, trong lòng chỉ biết bất lực thở dài, rốt cuộc lại đặt gùi xuống.
Cuối cùng vẫn ở nhà ăn xong bữa sáng, đợi trời sáng rõ mới lên đường. Trời thu mưa lạnh, hai người mỗi người vác một cái gùi, sải bước ra cửa.
Trong gùi của Phạm Cảnh là mấy bọc lương khô, còn trên lưng Khang Hòa thì chằng chịt chăn đệm cuộn chặt, thêm một bộ y phục để thay và vài món dùng thường nhật.
Lên tới núi, mưa trên đó càng nặng hạt hơn, nhiệt độ rõ ràng thấp hơn dưới thôn, gió lùa theo mưa quất vào người, lạnh đến mức chân trong ống quần cũng run cầm cập.
Hai người lại lầm lũi đi thêm chừng một canh giờ, mãi đến khi trong làn mưa bụi xám xịt phía trước hiện ra một căn nhà gỗ, Khang Hòa mới thấy mắt mình sáng lên.
Cả hai không ai bảo ai đều bước nhanh hơn, tranh thủ trước khi một trận gió lạnh nữa thổi tới đã chui tọt vào nhà.
Căn nhà gỗ trên núi tuy không lớn, nhưng bên ngoài vây lấy một cái sân nhỏ, cột gỗ to đóng xuống đất, khá kiên cố.
Cửa mở ra, bên trong là gian thông thoáng trống trơn, liếc mắt đã thấy hết. Sát góc tường là một chiếc giường gỗ ghép đơn sơ, nhỏ xíu, chỉ vừa đủ một người nằm.
Chính giữa đặt một cái nồi đất sứt mẻ, chênh vênh trên cái bếp đất đá đắp tạm, bên cạnh còn có mấy cái lọ. Ngoài ra chỉ là vài món đồ săn thô sơ mấy cây cung gãy, tên gãy, bó sợi tầm ma phơi khô… tất cả đều là mấy thứ tự tay làm trong núi.