Chương 20

Một xấp bông dày không dưới bốn trăm năm trăm tiền, Lương thị cũng là người làm ăn buôn bán, so với nông hộ dư dả hơn chút nhưng đâu dễ dàng gì, vẫn phải lo toan cả nhà.

Lương thị lại đẩy bọc vải sang: “Khi mẫu thân ngươi còn sống, dẫn ngươi tới chơi, thím đã hứa khi ngươi thành thân sẽ tặng vải. Giờ mẫu thân ngươi không còn, lời này thím không thể nuốt.”

Bà cười dịu dàng: “Đợi Trân Nhi lớn, thành thân thím vẫn tặng vải cho nó.”

Phạm Cảnh đáp: “Thành thân nhà không mở tiệc rượu, thím đừng phí tâm. Hôm nay thím tặng vải, mai mốt tiểu đệ tiểu muội ra đời, ta cũng phải hồi lễ thật hậu.”

Lương thị nghe vậy khựng lại, bật cười: “Cái thằng nhỏ này…”

Nói thì cũng đúng lý, nhưng lời y nói ra lại quá thẳng thừng.

May ở chỗ Lương thị vốn quen tính nết Phạm Cảnh xưa nay vẫn vậy, đổi lại là người khác, chỉ e đã sinh lòng đa đoan. Y nhất quyết không chịu nhận, bà cũng chỉ đành thôi.

Hai người từ tạ Lương thị, ôm mấy cuộn vải ra về. Lúc ấy giờ chưa muộn, nhưng trời đã xâm xẩm tối, mưa bụi rả rích rơi. Khi về đến nhà, mưa đã dày hạt hơn.

Xảo Nhi nghe động, chạy từ trong ra, vừa trông thấy Khang Hòa ôm đống vải, đôi mắt sáng bừng.

“Ca phu, ngươi với đại ca mua nhiều vải thế! Toàn là kiểu gì vậy?”

Khang Hòa biết tiểu nha đầu này thích vải vóc, dẫu không nghe rõ nàng nói gì, chỉ nhìn vẻ mặt đã hiểu ý, bèn ngồi xổm xuống, vui vẻ trải mấy xấp vải ra cho nàng xem.

Xảo Nhi sờ từng tấm, đều là kiểu dáng màu sắc mà dân làng vẫn hay mua, vậy mà nàng lại tấm tắc: “Ca phu thật có mắt nhìn! Vải này chạm tay vào đã thấy là hàng tốt rồi!”

Tiểu nha đầu cái miệng như quết mật, khiến Khang Hòa cười, liền đưa luôn cho nàng tấm vải màu sáng vốn định chuẩn bị cho hai đứa nhỏ.

Tấm kia để dành lại cho Trương thị và cha Phạm.

Một tấm vải nếu cắt khéo, có thể may thành hai bộ quần áo, mà khéo tay như Trân Nhi, Xảo Nhi thì chừng ấy còn may được ba bộ.

Xảo Nhi ôm vải mừng rỡ, mắt cười híp lại thành hình trăng khuyết: “Đa tạ ca phu!”

Nói rồi ôm vải như con thỏ, vọt thẳng vào phòng, như thể chậm một bước là Khang Hòa sẽ đòi lại không bằng.

Khang Hòa nhìn bóng dáng tiểu nha đầu, trong lòng thấy nàng thật đáng yêu.

Hắn ôm tấm vải còn lại, định đưa cho Trần thị, vừa tới cửa phòng đóng kín đã nghe bên trong vang lên tiếng khóc nức nở.

“Ngày tháng này ta thật không biết sống sao cho phải, Đại Cảnh, ngươi nói xem, cha ngươi có còn chút lương tâm nào không?”

Phạm Cảnh gõ cửa, gọi Trần thị ra. Vừa hỏi nguyên do, bà đã òa khóc.

Buổi chiều đổ mưa, mấy bà hàng xóm bu lại hóng chuyện đều đã về, chỉ còn Trương Kim Quế bên phòng lớn vẫn ngồi chực, muốn chờ coi mặt tân lang.

Nghe Trần thị nói nhà không định mở tiệc rượu, thấy trời mưa cha Phạm mới về, bèn mắng mỏ cưới xin là đại hỷ, sao lại không bày tiệc?

Cha Phạm ngắc ngứ đổ thừa tại Trần thị không cho làm.

Trương Kim Quế nghe thế liền xị mặt ra làm dáng chị dâu cả, mắng Trần Tam Phương không ra gì, bảo không bày tiệc rượu đãi khách là làm phật ý bà con láng giềng, đến khi nhà có chuyện người ta cũng không buồn giúp.

Còn nói không bày tiệc là thất lễ, khiến Phạm gia mất mặt, đừng có mà giữ bạc quá chặt.

Nói tới mức buột miệng ra rằng Trần thị làm mẹ kế thiên vị.

Trần thị nghe đến đó liền sa sầm mặt mày.

Thấy không ổn, Trương Kim Quế mới chuồn mất.

“Là ta sai, không nên không bày tiệc. Dù có phải bán nồi bán niêu, lấy tiền nộp thuế ra cũng được, ta cứ theo ý cha ngươi với bên phòng lớn, làm cho thật linh đình, rình rang nhất xóm!”

Cha Phạm thấy Trần thị bực, khẽ nói: “Đại tẩu chỉ nói đùa thôi, sao ngươi để bụng làm chi?”

“Đại tẩu nói đùa, thì ta nhỏ mọn. Ta hôm nay không nhỏ mọn nữa, ta cũng hào phóng một lần!”

“Ngày mai ta sẽ dặn trước gà vịt cá thịt, còn nhờ lý chính xem ngày tốt.”

Phạm Cảnh đứng đó, thấy mình chỉ đi ra ngoài có một lúc mà hai người lại cãi nhau, chuyện cưới xin này đã làm họ cãi vã mấy lần rồi.

Y chỉ lạnh nhạt nói: “Không cần làm.”

Trần thị nghe y nói vậy, càng không chịu: “Nếu không làm, thiên hạ sẽ nói ta là mẹ kế hẹp hòi. Mười truyền trăm, trăm truyền nghìn, đến tai người bên ngoại ta, còn ai dám nói nữ nhi Trần gia ta đứng thẳng lưng làm người? Con gái Trần gia sau này nói thân cũng bị ta liên lụy, ta còn mặt mũi nào về lại nhà mẹ đẻ nữa.”

Phạm Cảnh đáp: “Không có tiền thì làm thế nào?”

Động đến tiền nộp thuế chỉ là lời giận dỗi, thực sự dám nợ thuế, quan phủ sẽ tới bắt người phu dịch để trừ nợ.

Trong nhà vốn ít nam đinh, quan phủ tới thì bắt ngay cha Phạm, Trần thị sao cam lòng?

Không thì chỉ còn nước đi vay. Nhưng mấy năm nay ai không thắt lưng buộc bụng mà sống, ai dễ gì chịu cho vay?

“Ngươi đúng là không biết điều.” Cha Phạm châm chọc một câu.

“Ta không biết điều, còn ngươi biết điều lắm! Đồ già khọm, không phải ngươi trước mặt đại tẩu khích bác, ta có bị mắng đến thế không?”

Trần thị lại bị cha Phạm chọc giận, trước mặt Phạm Cảnh thì khóc lóc, quay sang Phạm Thủ Lâm liền nổi đoá, càng nghĩ càng bực, liền xắn tay áo định xông vào cấu xé cha Phạm.

Cha Phạm bật khỏi ghế, vừa lùi vừa kêu: “Đại Cảnh, ngươi xem nàng ta! Ngươi xem nàng ta! Đúng là bà chằn tinh!”

Khang Hòa không rõ ngọn ngành, nhưng thấy sắp đánh nhau là biết. Hắn cao lớn, vội vàng chen vào giữa, tách hai người ra.

Trần thị vẫn giận đùng đùng: “Khang Hòa, ngươi tránh ra! Hôm nay ta phải cào nát mặt lão già này, để xem hắn còn dám ra ngoài bô bô nói ta không nghe lời hắn nữa không!”

“Đủ rồi!” Phạm Cảnh lạnh giọng quát một tiếng.

“Muốn làm thì làm, ta không đủ tiền, đợi tích cóp thêm, đến tháng chạp rồi làm.”

Dứt lời, y sải bước ra khỏi sảnh.