Chương 2

Ngồi đối diện với bà mối trong nhà chính là vợ chồng Phạm gia Phạm Thủ Lâm và Trần Tam Phương.

“Người tốt thế sao lại chịu đến làm rể bên nhà mình chứ?” Trần thị khó mà tin được, mở lời hỏi.

Bà mối sớm đã đoán được sẽ có câu hỏi này, liền đáp: “Mấy năm trước liên tục có đợt trưng binh, đánh trận lấy lương, đến mức cả ca nhi cũng bị đưa ra chiến trường. Thời loạn lạc đó, đầu người rơi không kể xiết, dân tình khổ sở vô cùng. Hiện tại tuy chiến sự đã lắng xuống, nhưng trai tráng khỏe mạnh trong nhà ai cũng đã chết trận gần hết.”

“Giờ trong thôn trên xóm dưới, nhiều thì là cô nương, nhưng gặp thời chiến loạn, những ca nhi và tiểu thư đến tuổi thành thân lại càng khó gả đi.”

“Khang gia tiểu lang kia, trước đây còn tưởng là người sẽ được tranh giành cầu hôn, cực kỳ xứng đáng để rước về làm dâu. Nhưng ông trời lại trêu người, không may gặp nạn, bị chấn thương ở đầu, đầu óc không còn linh hoạt nữa. Việc tính toán, đọc viết, hay những công việc đòi hỏi tỉ mỉ thì hắn không làm được.”

Phụ nhân vừa thở dài vừa hơi nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói thêm: “Khang gia có ba đứa nhi tử, hai người đã bị bắt lính ra tiền tuyến, chỉ còn một người trở về, mà lại đều bị tàn tật. Một đứa đầu óc không tỉnh táo, một đứa què chân, thành gia lập thất phải tiêu một mớ tiền mới mong gả ra ngoài, thì làm sao lo nổi.”

“Nhà lại ở nông thôn, nghèo khổ, không phải đại hộ giàu có gì. Bảo bỏ ra cả đống tiền để cưới vợ cho bọn nó thì không thể, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn cách cho đứa ngốc kia đi làm rể.”

“Cũng bởi người từng ra chiến trường vốn đã chịu khổ nhiều, nên mới chọn cách này, gả đứa nhỏ ngốc đi.”

Hai vợ chồng Phạm gia nghe xong đầu đuôi câu chuyện, trong lòng cũng dần yên tâm hơn, hiểu được hoàn cảnh của Khang tiểu lang, nhưng cũng vì thế mà thêm phần do dự lo lắng.

Bà mối không nói sai. Dù chiến sự đã kết thúc từ hai năm trước, nhưng một khi đất nước từng trải qua chiến tranh, thì đâu thể nhanh chóng trở lại yên bình như xưa.

Trong chuyện hôn sự, ca nhi và nữ nhi đến tuổi thành thân thì nhiều, còn nam nhân khỏe mạnh lại thiếu hụt, khiến việc cưới gả càng khó khăn hơn bao giờ hết.

Giờ dân gian lại bắt đầu quý trọng nam nhi. Trước kia, sinh được nữ nhi còn phải lo chạy đôn chạy đáo đi cầu thân nhà trai, bây giờ thì ngược lại.

Nhà họ Phạm chỉ có một đứa ca nhi và hai cô nữ nhi, chưa từng có đứa nhi tử nào. Nhà nghèo như vậy, muốn gả con, không khác gì phải bỏ tiền ra để cưới rể.

Nếu không phải vì từng có chiến sự, nếu sống trong thời bình, trai tráng đầy thôn, thì việc tìm rể hiển nhiên dễ dàng hơn nhiều.