“Chỉ có vậy thôi à?”
Trần thị thấy vẻ nghi ngờ của ông, vốn định giữ giọng nhỏ nhưng tức giận quá bèn cao giọng lên, hằm hằm muốn tính toán từng đồng từng cắc: “Cả năm nhà này bám vào mấy sào ruộng cằn, ông tưởng ta ăn bớt chắc? Từ ngày ta gả về đây năm nào không thắt lưng buộc bụng, có dư đồng nào ông không rõ chắc? Nếu ông mà có chút bản lĩnh, ta đâu đến nỗi phải cắt đôi đồng bạc ra mà xài!”
Hai đứa bé trong bếp thấy cha mẹ cãi nhau, bèn cúi gằm, không dám hó hé. Xảo Nhi thừa lúc ấy lén ôm cái rổ chạy ra ngoài.
“Cái mồm bà sao mà độc thế, không trách cha mẹ tôi nói bà chua ngoa.”
Cha Phạm mất mặt quá, lôi cả cha mẹ mình ra dọa.
Trần thị không hề sợ: “Là ông gào lên đòi bày tiệc đấy nhé! Vậy thì nói xem tiền đâu? Nếu đốt sạch hết tiền tích góp, qua cái tiệc này thì cả nhà chỉ còn nước uống gió Tây thôi! Ông mà muốn thì tự đi vay đi, bạn rượu bạn chè của ông đầy, chắc cũng nể cái mặt ông mà cho khất đấy!”
Cha Phạm tức đến ngực phập phồng, trợn mắt nhìn Trần thị, định cãi lại thì chợt thấy Phạm Cảnh không biết đứng đó từ khi nào, mặt lạnh tanh.
Ông lập tức ngậm miệng, lủi thủi đi ra phòng ngoài.
Trần thị cũng cứng họng, lật đật cầm cái vá đảo bếp loạn xạ, giả vờ bận rộn.
Phạm Cảnh thấy vậy, sắc mặt mới dịu lại đôi chút.
Khang Hòa đoán ra không khí trong bếp có gì đó không ổn, thấy Phạm Cảnh ra liền ghé đến hỏi nhỏ: “…Cãi à?”
Phạm Cảnh khẽ lắc đầu, ý bảo đừng quan tâm.
Khang Hòa không hỏi thêm. Dù có nói, hắn cũng chưa chắc nghe hiểu được. Thực ra không hỏi hắn cũng đoán được, nhà nghèo cãi nhau ba ngày chín trận suy cho cùng cũng chỉ vì chữ “tiền” mà thôi.
Cảnh ấy, hắn thời bé cũng thấy nhiều rồi.
Trước khi về nhà họ Phạm, hắn từng thấy bà mối đưa cho mẫu thân hắn năm quan, chắc là tiền sính lễ nhà họ Phạm đưa.
Cha hắn có vẻ muốn dúi lại tiền đó cho hắn, mẫu thân hắn không chịu, hai người cũng cãi nhau.
Trước lúc hắn lên đường, cha hắn lén nhét hai xâu tiền vào tay hắn, dặn giữ kỹ.
Ngồi trên xe bò, rảnh rỗi hắn đếm lại, chừng hai trăm hai mươi đồng tiền. Số này nói nhiều không nhiều, ít không ít, nếu ở trong làng làm tiền riêng thì tạm đủ, nhưng đi ra ngoài thì rất eo hẹp.
Dọc đường hắn nhìn mấy dặm làng mạc, mái lá vách đất san sát, nhà ngói hiếm hoi, đàng hoàng tươm tất lại càng ít.
Thế mới thấy, người dân bây giờ sống không khá giả, nghèo khổ chiếm số đông.
Dân khổ, thiên hạ không thái bình, đường mưu sinh bên ngoài càng hẹp.
Khang Hòa âm thầm tính toán lại. Hiện giờ phải học cho sõi thứ phương ngữ này, nếu nói không thông thì cũng vô ích cả.
Tiếp nữa là phải chắt bóp để để dành ít vốn.
Về sau rời khỏi nhà họ Phạm, ít nhất cũng phải trả lại năm quan lễ tiền ấy.
Cơm trưa dọn muộn, Trần thị làm hẳn năm món.
Một nồi dưa cải chua nấu lòng heo, một đĩa măng tây xào thịt xông khói, canh rau cải, một xửng bánh bao nhân hẹ, thêm đĩa dưa leo trộn rau diếp.
Bàn vuông ghế dài, nhà họ Phạm năm người, thường ngày hai đứa bé ngồi phía cửa, cha Phạm ngồi quay lưng vào tường bắc, Trần thị ngồi bên trái ông, Phạm Cảnh bên phải.
Trân Nhi và Xảo Nhi bày cơm, hôm nay dư ra một bộ bát đũa, Trân Nhi không biết đặt đâu.
Xảo Nhi cười, nhận lấy từ tay tỷ, đặt ngay bên cạnh Phạm Cảnh.
Hai đứa bé nhìn nhau, nín cười. Tết Trung thu năm ngoái cũng không được ăn ngon thế này.
Cả nhà ngồi vào mâm, bụng đói cồn cào quên hết chuyện cãi cọ, Trần thị cười tươi mời Khang Hòa ăn.
Dạ dày heo mùi hơi nồng, dưa muối chua cũng không át nổi, mọi người đều ít gắp, chỉ có cha Phạm ăn ngon lành dù sao cũng là thịt.
Ăn xong, Phạm Cảnh phải đi thành bán chim rừng.
Trần thị gọi với theo: “Đem Khang tam lang theo luôn!”
Nói thì dễ, nhưng buổi chiều vừa thu dọn gian tây xong, trong sân đã rộn ràng không ít người, toàn là bà con xóm giềng đến hóng mặt chú rể.
Phạm Thủ Sơn thấy sân nhà đông đúc, bị người ta hỏi chừng nào bày tiệc, sắc mặt chán chường, không buồn ngủ trưa nữa, bèn chuồn luôn ra cửa sau tránh cho yên tĩnh.
Bên này, Khang Hòa theo sau Phạm Cảnh, cùng nhau đi về hướng huyện thành.
Hắn biết là lên huyện, ra cửa liền xách theo cái bọc.
Trên đường thấy Phạm Cảnh liếc nhìn bọc của mình, hắn bèn mở ra cho y xem, bên trong là một bộ quần áo và đôi giày vải.
Đó chính là bộ quần áo cùng giày mới mà hắn mặc khi vừa tới đây, do nhà họ Khang chuẩn bị, coi như vì đứa nhi tử sinh ra một lần này, nay đã thành con rể nhà người ta, nên lo liệu cho hắn bộ áo quần đàng hoàng để ra mắt.
Khang Hòa lại móc ra hai đồng tiền, ra ý so sánh.
Ý hắn là muốn đem bộ quần áo vải tốt ấy ra hiệu vải, bán hay đổi đều được, rồi bù lại cho nhà họ Phạm một chút gọi là quà ra mắt.
Bộ quần áo mới bằng da ấy tuy sáng sủa tinh tươm, nhưng ở nông thôn không mấy khi hữu dụng, ngoài mấy dịp ra ngoài là mặc được, thường ngày chỉ đành xếp xó trong rương.
Áo không mặc đến, chỉ để đấy cũng phí hoài; mà mặc đi làm đồng thì lại dễ bẩn, dễ rách, rách ra thì lại xót.
Thà đổi ra chút tiền, dùng đúng lúc cần còn hơn.
Phạm Cảnh đại khái hiểu ý hắn, đồ của người ta, muốn xử trí thế nào là quyền của người ta, y cũng không nói gì thêm. Khang Hòa thấy y không hỏi han, chỉ đeo gùi lặng lẽ đi về phía trước, hắn lại nhịn không nổi, chỉ chỉ về phía xa, hỏi chỗ kia là gì.
“Xuyên Hà hương.”
Khang Hòa nghe vậy, tập nói lại: “Xuyên…Hà hương?”
Phạm Cảnh nghe giọng hắn có chút cứng, bất giác liếc nhìn, thấy đôi mắt đen láy của hắn mở to, nghiêm túc lặp lại, cũng chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Khang Hòa ghi nhớ chốc lát, lại chỉ đám cải trắng, đậu nành, đông quỳ ngoài ruộng mà hỏi.