Chương 14

Y hơi dừng, rồi quay sang đáp: “Hôn sự nhà định.”

Nói rồi, y tóm lấy cổ tay Khang Hòa, không buồn nhiều lời với đám thôn dân nữa, kéo người đi thẳng.

Đến khi bọn thôn dân định thần lại thì họ đã đi xa.

“Hôn sự? Là định với nhà ai vậy?”

“Lưu Thanh Hoa, mắt bà mờ rồi chắc? Đại Cảnh đã nắm tay người ta rõ rành rành, còn định với ai được? Hai đứa bé dưới nhà Phạm Thủ Lâm còn chưa tới tuổi gả chồng đấy!”

“Phạm Đại Cảnh sắp lấy vợ thật hả?!”

May mà Phạm Cảnh quen tính đám thôn dân, bước nhanh thoát thân.

Nếu không, bị mấy mụ ca nhi, phụ nhân ấy níu lại, không moi ra được gia phả tám đời nhà Khang Hòa mới là lạ.

Đám thôn dân thấy tin này mới lạ, trong cái làng buồn tẻ này cũng có chuyện để tám suốt cả buổi chiều.

Đến khi đi vào con đường nhỏ, Phạm Cảnh mới buông tay hắn ra.

Y muốn hỏi Khang Hòa đôi câu, nhưng nghĩ tới căn bệnh của hắn, lại thôi. Thấy người kia tay xách không ít hành lý, y với tay định lấy đỡ cái hòm gỗ.

Khang Hòa thấy y tự đeo cả một cái gùi, dây gùi siết chặt vai, nào dám để y cầm giúp, vội lắc cái hòm ra hiệu không nặng, rồi lại chỉ chỉ tay phải của Phạm Cảnh.

Vết thương nho nhỏ ấy hắn vẫn nhớ.

Phạm Cảnh khựng lại, không biết vì sao lòng bỗng có chút xao động.

Y im lặng một thoáng, rồi mở bàn tay ra cho hắn xem.

Chỗ bị rách đã liền da, chỉ còn lại một vết sẹo hồng.

Có điều, bàn tay ấy lại có thêm vài vết xước mới, trông như vừa bị làm.

Khang Hòa nhíu mày.

Phạm Cảnh bắt gặp ánh mắt ấy, liền thu tay về, cùng lúc đoạt lấy tay nải trên vai hắn, xách lên, sải bước về nhà.

“Ê!”

Khang Hòa vội vàng chạy theo, hai người một trước một sau, quay lại Phạm gia.

Vừa tới trước cổng rào tre, Khang Hòa còn chưa kịp nhìn kỹ Phạm gia ra sao, trong sân đã có một tiểu nha đầu chừng mười tuổi chạy ào ra.

Tóc nó vàng hoe thưa thớt, vừa thấy Phạm Cảnh liền vui mừng hớn hở gọi: “Đại ca ca!”

Phạm Cảnh chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Khẽ liếc thấy Khang Hòa còn đứng tần ngần ngoài ngưỡng cửa, không chịu bước vào, y hất cằm, ra hiệu cho hắn vào đi.

“Đại ca, người này là ai vậy?” Phạm Trân Nhi thấy gương mặt lạ bước qua cửa, nhỏ giọng hỏi.

Phạm Cảnh không trả lời, chỉ đặt cái gùi xuống đất, dặn: “Rót nước.”

Trân Nhi liếc thấy tay nải trong tay Phạm Cảnh, lập tức như chợt hiểu ra đôi chút.

Nghĩ tới thân phận người mới tới, nàng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, lập tức chạy tọt vào bếp lấy nước.

Không đợi Phạm Cảnh phải gọi, trong nhà, Trần thị với Phạm Xảo Nhi nghe thấy động tĩnh cũng cùng nhau đi ra.

Vừa thấy Khang Hòa, Trần thị sững người một cái, “áy da” một tiếng: “Sao lại tới sớm vậy rồi? Bọn ta còn tính canh giờ ra tận đầu làng đón ngươi kìa!”

Bà vừa nãy còn đang dặn Trân nha đầu, rằng lát nữa cha nó về thì phải giục ông lên núi gọi Phạm Cảnh về ngay.

Dù gì từ Vọng Thủy hương qua đây cũng xa xôi, người đến không nhanh được, bọn họ định bụng quá trưa ra tận quan đạo ngoài làng đón mới phải. Ai dè Khang Hòa lại đi xe bò tới tận cửa thế này.

Khang Hòa thì không hiểu Trần thị đang nói gì, đành chỉ cười cười đáp lại, tỏ ý thân thiện.

Phạm Cảnh thấy vậy bèn nói: “Hắn nghe không hiểu, nói cũng vô ích.”

Nói rồi, y xách tay nải của Khang Hòa, đi thẳng vào phòng khách.

Khang Hòa lại quay qua Trần thị cười thêm cái nữa, đôi mắt đen láy nhìn bà, thấy cũng không giúp được gì, đành lẽo đẽo theo sau Phạm Cảnh.

Trần thị thấy dáng vẻ hai người như vậy, trong lòng hơi động một chút. Nghĩ bụng xem chừng cũng không xa lạ gì. Khang gia cũng thật khéo, nhận được lễ bạc là hối hả đẩy người sang ngay, quả nhiên là có bạc thì việc mới trôi.

“Thôi cũng tốt, người tới là được.”

Trần thị nghĩ, tới sớm một ngày cũng đỡ lo một ngày.

Vì cưới rể này, nhà cũng không xuất ra được mấy thứ, nhưng lễ bạc sáu quan cũng đã đưa đủ cho Khang gia. Cũng sợ rằng đưa tiền rồi mà người không tới.

Trong bụng tuy xót tiền, nhưng Trần Tam Phương vẫn mừng rỡ, liền gọi hai đứa nhỏ ra chào hỏi, sau đó hí hửng vào phòng mở tủ.

Bà lấy ra bốn miếng bánh mật ong mua từ phố huyện, một nắm mơ khô tự làm, với một ít anh đào dại sấy, bày lên đĩa bưng ra mời Khang Hòa.

Nhị nha đầu thấy người ngồi trong đường đường cao lớn, lại không phải hạng người xấu xí xấu nết, mừng thầm thay cho đại ca. Nhưng không dám như tam nha đầu rón rén lén nhìn Khang Hòa, đành cúi đầu chạy ra đồng gọi cha về.

Phạm Thủ Lâm nghe tin người đã tới, cũng ngạc nhiên, bỏ cả cuốc, ống quần còn xắn cao thấp, xỏ đôi dép rơm vội vã chạy về.

Đứng ở cửa nhìn vào thấy Khang Hòa vẫn y như hôm đi xem mắt, không phải “hàng giả”, trong bụng liền yên tâm. Chỉ khẽ gật đầu, khoanh tay thong thả ra bể nước rửa bùn đất dính chân.

“Nhà ta tưởng ngươi chiều mới tới, cũng chưa chuẩn bị gì. Đường xa thế này chắc đói rồi, ăn tạm mấy thứ lót dạ, lát nữa nấu cơm ngay.” Biết là Khang Hòa không chắc hiểu hết, nhưng Trần thị vẫn tiếp đón hắn như người bình thường.

Một là bà không biết tiếp đãi kiểu khác; hai là cũng để cho Phạm Cảnh thấy mà nể mặt.

Dù sao cũng là y đón về, bà làm mất mặt Khang Hòa tức là cũng khiến Phạm Cảnh mất mặt.

Khang Hòa nghe không rõ Trần thị nói gì, chỉ thấy bà cứ đẩy đĩa trái cây về phía hắn, cũng hiểu đây là phép tiếp khách, bèn ngập ngừng nói: “Tạ… tạ.”

Trần thị nghe thế, càng mừng: “Một nhà cả thôi, khách sáo gì chứ.”

Rồi lại gọi Trân Nhi, Xảo Nhi tới giới thiệu.

Khang Hòa vừa nhìn đã thấy ngay nét mặt giống Phạm gia, đoán được là muội muội của Phạm Cảnh.

Chỉ là hắn vốn đâu có dự định thật sự ở rể Phạm gia, cho nên không chuẩn bị quà cáp gì.

Hai cô bé một đứa lanh lợi, một đứa dịu dàng, lần đầu gặp mà hắn không có nổi một lời hay quà mọn, trong bụng thấy ngượng ghê gớm.