Chương 13

Bà định tự mình lên núi, nhưng lại không biết túp lều Phạm Cảnh ở chỗ nào.

Nghĩ qua tính lại, Phạm Cảnh dăm ba ngày là về nhà một chuyến, kiểu gì cũng về kịp trước ngày hai mươi sáu, thôi thì cứ đợi y xuống núi rồi hẵng nói.

Nhân mấy ngày này, hai nhà qua bà mối bàn bạc lễ vật và tiệc cưới.

Tiệc thì mỗi bên tự làm, không can dự nhau, còn lễ tiền thì nhà Phạm gói năm quan bạc mang sang làm lễ.

Khang gia thật ra cũng rộng lượng, không đòi hỏi nhiều. Với tình hình bây giờ, nhà nào gả ca nhi mà sính lễ chỉ bấy nhiêu đã tính là ít, huống chi lại cưới rể về.

Chính bởi hiểu lẽ ấy, hai vợ chồng cũng không trả giá, cắn răng vét sạch hòm cũng gom đủ năm quan đưa bà mối.

Hồ bà mối mang hộ tịch của Khang Hòa đến, bên này liền niêm phong lễ bạc giao lại.

Năm quan bạc nặng trĩu, đổi lại một tờ hôn thư nhẹ hều, Trần thị nhìn mà xót tận ruột.

Bà thầm nhủ mấy năm nay loạn lạc, chứ như hồi trước, nhi tử không có ruộng đất nghề nghiệp gì, đến lượt nào mà kênh kiệu, nói hôn sự chỉ có mà chịu nhục.

Ngày đó, nhà có ca nhi, chỉ cần nhận sính lễ, quay đầu lại có thể lấy số bạc ấy mà cưới vợ cho tiểu lang trong nhà. Ai ngờ chiến sự một phen đảo lộn, ca nhi vốn đã khổ, giờ càng khổ, trong nhà đứa nào đến tuổi mà không bị mắng là thứ “hao tiền tốn của”.

Trần thị âm thầm cầu khấn Bồ Tát cho thiên hạ thái bình, đừng đánh nhau nữa, mong dăm ba năm nữa khấm khá lên, còn lo nốt cho hai đứa nữ nhi nữa.

Bà vừa nghĩ vừa xoa đầu Xảo Nhi.

Xảo Nhi hếch cằm nhìn nàng: “Nương, bà mối kia đáng tin không? Đừng để bà ấy cầm tiền rồi lặn mất tăm đấy.”

“Bà Hồ là mối được quan phủ cấp lệnh bài, nương đã thấy lệnh bài của bà ấy rồi. Nếu dám ăn quỵt bạc, chúng ta cứ lên huyện đường tố cáo, là ăn roi ngay.”

Chuyện dính tới tiền, Trần thị đâu dám sơ ý, trong nhà vốn không có mấy đồng, lỡ dại bị lừa không phải xong đời.

“Thế đại ca cưới vợ rồi, nhà ta có làm tiệc không?”

Trần thị hừ một tiếng: “Con chỉ cái mồm ham ăn, cứ nghĩ đến mấy món ngon. Giờ dồn hết cả tiền cưới rể cho đại ca con rồi, còn đâu tiền mà làm tiệc tùng gì nữa.”

Xảo Nhi nghe vậy, gương mặt nhỏ nhắn xụ xuống, nghĩ thầm đến chuyện đại ca cưới vợ mà nhà còn không làm tiệc, thế thì đến bao giờ mình mới được ăn một bữa ra hồn đây.

Chớp mắt đã tới ngày hai mươi sáu. Ở trên núi, Phạm Cảnh nhận ra lương khô đã cạn, lại gom được ít sản vật núi, bèn gói ghém đồ đạc chuẩn bị xuống núi. Sáng sớm hôm ấy, trên núi sương mù lất phất mưa bụi, se se lạnh đúng chất cuối thu.

Xuống khỏi núi chừng nửa canh giờ, mây mù tản ra, phía làng bên này còn ló ra chút nắng nhẹ.

Trên người y bị sương mưa núi thấm ướt, mấy sợi tóc trước trán rủ xuống, dài không dài, ngắn không ngắn, vừa vặn chọc vào mắt, ướt nhẹp, nhói nhói.

Y đưa tay gạt hai lần vẫn thế, thầm nghĩ về cắt phăng nó đi cho xong, vừa ngẩng đầu lên đã thấy phía trước có mấy người, đang xúm xít không biết cãi cọ gì.

“Ai da! Đại Cảnh, ngươi mau tới, mau tới đây!” Một thôn phụ thấy Phạm Cảnh như thấy cứu tinh, hớt hải gọi: “Ở đây có kẻ lạ! Hỏi gì cũng không chịu mở miệng, đừng bảo là lũ trộm đến thăm dò đấy nhé!”

Nghe đám thôn dân nhao nhao bàn tán, Phạm Cảnh bước lại gần vài bước. Quả nhiên thấy một gã nam nhân cao lớn đang bị mấy ca nhi, phụ nhân cầm cuốc vây chặt.

Phạm Cảnh thấy hắn vai vác tay nải nâu, tay xách cái hòm gỗ, trên người khoác một chiếc trường sam xám tro dài tới bắp chân, lộ ra đôi ủng đen vải mỏng.

Dáng người cao ráo, ăn mặc gọn gàng, bóng lưng có vẻ quen quen. Phạm Cảnh nhìn bộ dạng ấy, không giống hạng trộm cắp.

Nhưng mùa thu xong vụ, nhà nông tích trữ thóc gạo, hay bị bọn trộm dòm ngó. Có người lạ vào làng, không thể lơ là. Phạm Cảnh nghĩ bụng, nếu không rõ thật giả thì cứ giải hắn lên lý chính xử lý là xong.

Đúng lúc này, gã bị vây chợt quay đầu lại.

Hai ánh mắt chạm nhau, Phạm Cảnh hơi nhíu mày. “Sao ngươi lại ở đây?”

Khang Hòa thấy khuôn mặt quen thuộc, hai mắt như sáng bừng lên.

Trời chưa sáng, hắn đã bị người nhà Khang gia sắp xếp, từ Vọng Thủy hương ngồi xe bò đến đây. Xe chỉ dừng ở đầu làng, nhìn hắn vào làng xong liền bỏ đi.

Hắn men theo đường làng vài bước, vốn tính thừa dịp này chuồn đi, ai ngờ chưa kịp ra khỏi làng đã bị mấy thôn phụ nhổ cỏ trên đồng chặn lại. Hắn nghe không hiểu thổ ngữ ở đây, chỉ thấy bọn họ nói gì đó, hắn không đáp, họ lập tức đổi sắc mặt, la toáng lên gọi người cầm cuốc tới vây.

Cứ chậm chút nữa, e là cuốc đã bổ lên người hắn rồi.

Ban đầu hắn còn hăng hái, nghĩ rằng rời Khang gia cũng sống tốt, nhưng ra ngoài mới hiểu nơi đây không phải đất Khang Bình mà hắn từng sống.

Ngay đến việc nói chuyện với người ta cũng khó, lấy gì mưu sinh?

Khang Hòa vốn là người biết cúi biết ngẩng.

Không nói hai lời, hắn vội chui tọt ra sau lưng Phạm Cảnh. “Họ… đánh ta!”

Hắn sán lại gần, ôm chặt tay nải trên vai, chỉ mấy phụ nhân, ca nhi kia, giọng lắp bắp, dùng mấy từ ít ỏi trong đầu cáo trạng với Phạm Cảnh.

Phạm Cảnh sững lại. “Ai đánh ngươi? Chúng ta còn chưa chạm vào ngươi đâu nhé! Đừng vu vạ!”

“Đại Cảnh, ngươi quen gã sao?”

Phạm Cảnh nhất thời không biết nên nói sao, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

“Ôi chà, chúng ta cũng đâu có biết, thấy hắn mặt lạ, hỏi hắn tìm ai, hắn lại không nói, chỉ cười cười, ai mà không nghi?”

“Nhìn như người đàng hoàng, nhưng không chừng là gian nhân.”

“Hắn là gì của nhà các ngươi? Nhìn cũng ra dáng đấy, nhưng sao chưa từng thấy bao giờ, nghe giọng hình như người ngoài.”

Phạm Cảnh liếc sang Khang Hòa, thấy hắn mở to đôi mắt đen nhánh nhìn mình, ánh mắt rạng rỡ hẳn lên.