Chương 12

Trương Kim Quế cười: “Ta chấp nó gì đâu, chỉ chọc con bé cười thôi.”

Trương Kim Quế mặt tròn trịa, người phúc hậu, tóc búi khăn vải đơn giản nhưng cài một đóa hoa giả, không ra chợ không đi tiệc thì vẫn trau chuốt trong làng.

Ngày thường không mấy khi động chân động tay làm việc, lúc thì nằm ườn ở nhà, lúc thì tụ tập dưới gốc hoè tám chuyện cùng đám phụ nhân, ca nhi. Nhiều bữa cơm trong nhà cũng do bà mẹ chồng của đại phòng Phạm lão nương nấu sẵn.

Nhà khác có ai sống thoải mái bằng bà?

Mà biết sao được, Phạm gia vốn thiên vị đại phòng, Trần thị lại là cháu gái ruột của Phạm lão nương, tình cảm còn nặng hơn.

Trần Tam Phương vốn đã không ưa cha mẹ chồng thiên vị đại phòng, nay Trương Kim Quế còn thích khoe khoang, giẫm lên mặt nhị phòng để tôn mặt mũi cho đại phòng, nàng lại càng ngứa mắt.

“Có điều nói đi cũng phải nói lại,” Trương Kim Quế bỗng hạ giọng, “Đại Cảnh đi xem mắt, ngươi với Nhị đệ sao không nói với ta một tiếng? Ta còn lục ra được bộ xiêm y mới Nghênh Xuân gửi về cho nó mặc, đi xem mắt trông đỡ hơn chứ.”

“Giờ bọn nhà trai chọn rể mắt nhìn cao lắm, Đại Cảnh nhà ngươi cũng là nhân tài nhưng mặc rách rưới thế kia, bọn họ coi trọng mới lạ ấy.”

Giọng điệu của Trương Kim Quế rõ ràng là chắc mẩm chuyện xem mắt của Phạm Cảnh hỏng rồi.

Bà ta đắc ý lắm, nữ nhi Nghênh Xuân nhà mình khéo léo hiểu chuyện, làm việc ở nhà giàu, dạo trước xem mắt còn không thành với một gã hàng rong. Huống hồ Đại Cảnh vừa lầm lì vừa cộc tính, chuyện hỏng còn không phải hiển nhiên?

Trần Tam Phương nghe bà ta mở miệng đã nói chuyện xem mắt của Đại Cảnh hỏng, bụng dạ không khỏi bực bội, nhưng chưa có tin chính xác cũng chỉ đáp: “Vọng Thủy hương xa xôi, tin tức đâu có nhanh, còn chưa chắc đâu.”

“Ta nói ngươi còn không tin, cứ ôm hy vọng rồi đến lúc lại thở dài tiếc nuối thôi. Ngươi cứ chờ xem…”

Trương Kim Quế còn chưa nói hết câu, chợt thấy Phạm Cảnh cầm con dao phay từ trong nhà bước ra.

Bà ta cứng họng, bớt cười hẳn, ngạc nhiên nói: “Ơ, Đại Cảnh ở nhà à.”

Cũng không trách bà ta lạ, mùa thu vốn là thời điểm săn bắn tốt nhất, xong vụ mùa, Phạm Cảnh thường lên núi đặt bẫy săn thú, đến khi núi đổ tuyết mới chịu về.

Chính vì tưởng y không ở nhà nên mới bạo miệng nói xấu vậy.

Phạm Cảnh chỉ hừ nhẹ một tiếng, không buồn liếc bà ta, lẳng lặng đi ra sân bổ củi.

Tiếng dao chặt củi “rầm rầm” vang lên, khiến tim Trương Kim Quế đập thình thịch, biết mình lỡ lời đυ.ng phải gai, vội vàng đứng dậy: “Bếp còn đang nấu cám heo, ta về xem một lát.”

“Đại tẩu gấp gì chứ, trong nhà còn có mẹ, ngồi thêm lát nữa cũng được mà.”

Trương Kim Quế chỉ xua tay, vội vã đi mất.

Trần Tam Phương nhìn bóng bà ta, thầm bĩu môi mắng: Cũng chỉ là đồ sợ cứng hϊếp mềm.

Nhưng nghe bà ta nói vậy, trong lòng Trần Tam Phương cũng bắt đầu lo lắng. Bà mối mãi không đến, không lẽ thật sự không thành rồi?

Bà quay ra gọi: “Đại Cảnh, hôm đó Khang tam lang không nói gì với ngươi sao?”

Phạm Cảnh bổ mạnh một dao, khúc gỗ kêu răng rắc nứt ra, thêm một lực, gỗ vỡ làm đôi.

Y không trả lời.

Thấy Trần thị cau có, y nghĩ bụng, e rằng mình đoán không sai chuyện này tám phần không thành.

Cũng không lấy gì làm thất vọng, vốn là chuyện đã liệu trước. Dạo này trời còn nắng đẹp, đã trễ mấy hôm rồi, mai nói gì cũng phải vào núi, không kiếm ít đồ săn thì lại không đủ nộp thuế năm nay.

Thế nhưng, sáng hôm sau, Phạm Cảnh mới vác lương thực lên núi chưa được bao lâu, thì chiều đến…

Hồ bà mối đã lại hớn hở hí hửng tới cửa.

“Ôi chao, tỷ tỷ tốt của ta ơi, ngươi cũng để người ta đợi dài cổ. Việc này thành hay không, ngươi cũng phải cho chúng ta một lời dứt khoát chứ!”

“Ngàn sai vạn sai, đều là lỗi của ta cả.”

Hồ bà mối cười áy náy: “Chắc là hôm ấy về ta tham mát uống nước lạnh, hôm sau sốt rồi lại tào tháo đuổi, hành ta thừa sống thiếu chết. Đáng lý hôm qua ta phải qua rồi, chỉ tiếc là chân không đứng vững, nên chậm trễ đến hôm nay.”

“Bên Khang gia hỏi ý nương tử và Phạm huynh đệ xem thế nào? Nếu cũng thuận ý, thì ngày hai mươi sáu này là ngày tốt, người ta sẽ qua liền.”

Trần thị và Phạm Thủ Lâm vừa nghe nói chỉ hai ngày nữa người đã qua cửa, liền mừng rỡ đến mức ngồi không yên, miệng liền đáp luôn mấy tiếng “tốt, tốt quá”.

Vui xong, Trần thị lại tiếc rẻ: “Giá mà tin mừng này tới sớm chút, thì còn cho đại ca nhi nhà ta biết.”

“Thu này nó sốt ruột muốn lên núi, ghét nhất là bị chậm trễ, nhưng cũng ráng ở nhà chờ tin tức suốt hai ngày. Thực sự chờ không nổi nữa, sáng nay tờ mờ sáng đã lên núi rồi, không may quá.”

Hồ bà mối cười: “Miễn sao việc thành là được, sớm một bước muộn một bước nói cho ca nhi hay, hôn sự đâu chạy đi đâu được.”

“Phải phải, nói có lý.”

Thế là sáng hôm sau, Phạm Thủ Lâm xách lương khô lên núi, định báo tin hôn sự cho Phạm Cảnh. Nhưng lên đến nơi lại không thấy bóng người trong túp lều.

Ông vòng qua mấy vòng quanh đó, chỉ thấy hai cái bẫy mới do Phạm Cảnh đặt, còn người thì không rõ đã sang bên nào của núi.

Ông ngồi trong lều chờ gần một canh giờ, lạnh run mà vẫn không thấy Phạm Cảnh về, đành lại lủi thủi xuống núi.

Về tới nhà, Trần thị thấy ông về tay không liền mắng cho một trận te tua. Phạm Thủ Lâm chỉ cúi đầu chịu mắng, hôm sau lại lếch thếch lên núi trước giờ ngọ, bụng nhủ giờ ăn trưa hẳn Phạm Cảnh về rồi.

Nào ngờ lại hụt, cả buổi chiều vẫn không thấy bóng người, lại lầm lũi về nhà.

Đương nhiên, lại lãnh thêm một trận mắng té tát.

Qua hôm sau nữa, Phạm Thủ Lâm dứt khoát không chịu lên núi nữa, sáng sớm đã chuồn sang nhà họ Vương ở đầu tây thôn giúp họ bắt lợn làm thịt. Trần thị mắng cũng không động vào đâu, đành bó tay.