Hắn nhanh tay cạo sạch mủ và phần thịt viêm, xử lý sạch sẽ miệng vết thương, rồi mới đắp thuốc giã sẵn lên.
Không có thuốc tê, đương nhiên đau thấu xương.
Khang Hòa không nhịn được ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy Phạm Cảnh sắc mặt vẫn bình thản, chỉ có cơ mặt hơi căng, dáng vẻ vẫn lạnh lùng, đúng là dáng vẻ của một tiểu ca nhi “ngầu”.
Khang Hòa buồn cười, muốn hỏi y có đau không, lại không nói được câu ấy, bèn nhướng mày, thử “hừ” ra một tiếng: “Tss?”
Phạm Cảnh thấy vậy, ánh mắt thoáng nhu hòa, khẽ lắc đầu.
Thấy bàn tay băng bó gọn gàng, y bất ngờ, Khang Hòa vậy mà lại biết làm những thứ này.
“…Tạ.”
Khang Hòa đoán chắc là lời cảm tạ, liền mỉm cười.
Hồ bà mối ở bên ngoài nôn nóng, sợ Khang Hòa đầu óc chậm chạp làm trò cười nhỏ thì thôi, chứ chọc giận Phạm Cảnh mới là lớn.
Chưa đến một nén nhang đã quay lại. Thấy hai người vẫn ngồi trong thiền phòng, dáng vẻ y như khi bà đi ra, bà thở phào.
Trần thị và Hồ bà mối đều cố nhìn xem hai đứa có vừa mắt nhau không. Nhưng một người vốn lầm lì ít nói, một người lại nghe không hiểu thổ ngữ, hình như không thốt ra được mấy câu.
Bà mối nhất thời cũng khó đoán.
Ăn xong bữa cơm chay, đến xế chiều, hai bên bèn ai về nhà nấy.
Trên đường về, Trần thị vừa đi vừa không ngớt lời khen: “Khang tam lang này ta coi đúng là một thanh niên tốt, vừa cao ráo vừa vạm vỡ, lại sạch sẽ, không giống đám ngốc nghếch dãi dớt người ta đồn thổi. Nhìn trông ra dáng lắm.”
“Tuy nói chuyện có phần ngốc ngốc, nhưng ngoài ra không thấy có gì không ổn, chắc chỉ hơi đần thôi…”
Khang Hòa còn vượt xa dự đoán của Trần thị, tốt hơn bà nghĩ nhiều.
Bà thấy hắn rắn rỏi, là người chịu khó làm lụng. Chỉ sợ Phạm Cảnh không đồng ý, lại để lỡ mất mối duyên chịu làm rể này, nên dọc đường cứ lặp đi lặp lại khen Khang Hòa.
Bầu rượu trà mang từ chùa về, trên đường bà uống cạn veo. Nhưng khen mãi cả đường, cũng không thấy Phạm Cảnh hé môi đáp lại lấy một câu.
Trần thị nhịn mãi, mặc cho Phạm Thủ Lâm ra sức nháy mắt ra hiệu bảo bà im, rốt cuộc lúc về đến nhà cũng không chịu nổi mà kéo Phạm Cảnh hỏi: “Đại ca nhi, rốt cuộc ngươi ưng hay không ưng? Cũng phải cho ta và cha ngươi một lời, còn để ta nói lại với bà mối chứ.”
Phạm Cảnh không trả lời ngay, ánh mắt quét qua bàn tay được băng bó. Lòng bàn tay vốn bỏng rát, không biết từ lúc nào đã dịu hẳn.
Bảo Khang Hòa đầu óc chậm chạp, hắn thấy chỉ e còn nhanh nhẹn hơn nhiều người.
Cái cách hắn băng bó thành thạo, rõ ràng là từng làm quen, còn biết dùng thuốc, hiển nhiên hiểu chút phương thuốc.
Hôm nay đυ.ng hắn, vốn dĩ cũng không giống kiểu “lạc đường”.
Nếu không phải lạc đường, ngoài chuyện không muốn xem mắt, còn lý do nào khác?
Phạm Cảnh cảm thấy Khang Hòa là người có lòng, không muốn vướng bận làm lỡ dở hắn.
Trầm mặc chốc lát, y nói: “Nghe theo ý Khang gia.”
Trần thị đâu biết y nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy cuối cùng cũng được một câu chắc chắn, liền mừng rỡ hẳn lên.
Chỉ hận không thể lập tức chạy đi báo tin cho bà mối.
Có điều, bà cũng biết làm vậy coi chừng bị chê cười là gả con kiểu “khát chồng”, nên vẫn cố nhịn, đợi bà mối đến hỏi trước đã.
Ngọn đèn dầu leo lét cháy, đợi suông hai ngày liền mà không thấy bà mối đâu, lại thành ra bà chị dâu bên trưởng phòng đến trước.
“Theo lý mà nói, nhà người ta nếu chịu ý, ngày hôm sau bà mối đã vội vàng chạy đến báo tin rồi. Làm mối mà, còn sốt ruột hơn cả nhà đám, mong lấy trà lễ, lo liệu còn chu đáo hơn người trong cuộc ấy chứ. Giờ qua đến hai ba ngày mà không thấy hồi âm, tám chín phần là không ưng rồi, chỉ là không tiện mở miệng nói thẳng. Cứ dây dưa thế này, ai nấy trong lòng cũng tự hiểu cả thôi.”
Chị dâu lớn của Phạm Thủ Sơn Trương Kim Quế vừa gặm một nắm hạt dẻ khô vừa phăm phăm bước vào sân, phịch mông ngồi xuống.
Bà vẫy tay gọi Trân Nhi, Xảo Nhi hai đứa đang chuẩn bị ra ngoài cắt cỏ cho trâu bảo lấy cho mình bát trà.
Trân Nhi vốn thật thà, thấy trong nhà không pha sẵn trà nóng liền định vào bếp lấy trà khô pha.
Xảo Nhi nhanh trí chặn lại: “Đại bá nương tay cầm hạt dẻ mà vào, cũng không thèm bẻ cho bọn mình lấy một hạt nếm thử, giờ lại sai phái người ta. Tỷ còn định bưng trà nóng dâng lên? Còn nồi cháo gạo buổi trưa chưa đổ, tỷ múc bát nước cháo cho bà ấy giải khát là được.”
Trân Nhi nghe muội muội nói, thấy cũng có lý, bèn quay vào bếp múc bát cháo loãng mang ra.
Trương Kim Quế liếc thấy không phải trà mà là cháo loãng, hất mắt, bĩu môi: “Nhà mấy đứa keo kiệt thật, đến trà cũng không pha nổi à?”
Trân Nhi ngẩn ra không biết đáp sao, còn Xảo Nhi cười híp mắt: “Trong nhà chỉ có đại bá, đại bá nương các người là giàu, bọn con vốn nghèo, mùa hè trà uống cạn sạch, giờ đại ca muốn cưới vợ, không phải cũng phải bớt xén một chút sao?”
Nói xong lại chêm thêm: “Mấy hôm trước đón Xuân tỷ về, chắc chắn đại bá nương lại được mang theo lắm thứ tốt, nếu có trà ngon, cũng nên cho bọn con nếm thử chứ.”
Nói đến Xuân tỷ Phạm Nghênh Xuân năm nay vừa tròn mười tám, mấy năm trước được một nhà giàu trên huyện coi trọng, thuê vào làm nha hoàn.
Con bé hiếu thuận, tiền công tháng nào cũng dâng cả cho cha mẹ, lại hay gửi đồ về.
Trương Kim Quế đắc ý lắm, suốt ngày đem chuyện đó ra khoe khắp làng, thích nhất là tới trước mặt Trần thị trưng ra vẻ hơn người.
Trương Kim Quế nghe Xảo Nhi miệng lưỡi lanh lợi, giơ tay định véo má con bé, ai ngờ nó né nhanh, chạy vụt ra sân, còn kéo theo Trân Nhi: “Đại bá nương cứ ngồi, con với tỷ đi cắt cỏ đây.”
“Con nhóc này, tinh quái thật, không ngoan ngoãn như Nhị tỷ nó.”
Trần thị đang phơi quần áo ở một bên thấy chị dâu bị mấy đứa nhỏ chọc tức, thầm buồn cười, cười nói: “Đại tẩu đừng chấp nhặt với con nít làm gì.”