Chương 10

Khang Hòa còn đang thất thần, chợt nghe Trần thị nói giữa chừng câu chuyện: “Hôm nay người đến hội chùa đông lắm, phải sớm nhắn với bên chùa chuẩn bị mấy phần cơm chay, ta đi nói với lão ni cô dưới bếp một tiếng.”

Nói xong, bà kéo Phạm Thủ Lâm đứng dậy, lại cười với Hồ bà mối: “Hồ nương tử không bằng cùng ta đi lấy chút trà nước, trời nóng, trên đường về còn có cái mà uống giải khát.”

Hồ bà mối đương nhiên biết ý bà, chính là muốn để hai đứa trẻ ở riêng một lúc.

Bà vốn không yên tâm để Khang Hòa tự mình ngồi xem mắt, đang định mở miệng thì Trần thị đã vội vàng khoác tay bà, cười nói: “Nghe nói trái cây chùa này ngon lắm, hôm nay tới đây, nương tử cùng ta nếm thử cho biết.”

Đâu để bà kịp từ chối, đã bị kéo đi thẳng ra khỏi thiền phòng.

Trong phòng thoáng chốc chỉ còn lại hai người, Khang Hòa và Phạm Cảnh. Khang Hòa còn chưa hiểu bọn họ vừa nói gì, chỉ đờ đẫn nhìn theo bóng ba người ra ngoài.

Hắn nhíu mày một cái, bụng thầm mắng bà mối gan cũng to thật, vậy mà dám bỏ mặc một kẻ ngốc ở đây để xem mắt.

Trong phòng yên tĩnh chốc lát, chỉ nghe ngoài sân tiếng người cười nói huyên náo.

Khang Hòa ngẩng mắt nhìn ca nhi ngồi đối diện.

Phạm Cảnh mày rậm, sống mũi cao, gương mặt không lớn lắm, lại là mí mắt đơn, thoạt nhìn có chút bướng bỉnh, lãnh đạm.

Công bằng mà nói, lúc va phải y trước đó, Khang Hòa đã thấy ca nhi này khác hẳn người thường, không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần. Ai ngờ người đi xem mắt lại chính là y, trong lòng Khang Hòa bỗng thấy có vị gì đó khó tả.

Hắn gãi gãi mũi, thầm nhủ bà mối này thật không biết tốt xấu, bao nhiêu là ca nhi tuấn tú như thế, lại gán ghép với một kẻ ngốc.

Chỉ thấy Phạm Cảnh khoanh tay, không vì trong phòng chỉ còn lại hai người mà cảm thấy xấu hổ hay không tự nhiên. Thần sắc lãnh đạm, ngược lại không giống đang xem mắt, mà như đang “xem” người ta xem mắt.

Đoán chừng cũng không vừa ý, chỉ qua loa cho xong chuyện.

Phạm Cảnh tất nhiên cũng nhận ra ánh mắt Khang Hòa đang dừng trên người mình, nhưng không mở miệng, chờ hắn nói trước.

Nhà y không có họ hàng làm quan, không có thân thích buôn bán giàu có, gia cảnh nghèo hèn, tự thân thế nào cũng phơi bày cả rồi, không có gì khoe khoang.

Khang Hòa có hỏi gì, y cứ thực tình trả lời.

Dẫu cha mẹ vì chuyện hôn sự của y mà hao tâm tổn trí, dặn đi dặn lại phải nắm lấy cơ hội, nhưng y cũng không nói ra được lời ngon tiếng ngọt, càng không giả được vẻ ôn hòa, dịu dàng như những ca nhi khác.

Nếu tâng bốc Phạm gia quá lên, đến khi về nhà lại không phải vậy, chỉ tổ thêm phiền.

Dù sao cũng không phải lần đầu xem mắt, ai nghe nói nhà y nghèo khó, không tiền không của thì đều nản lòng rút lui.

Chính y, có gì đáng để người ta để tâm.

Trong lòng đã sớm liệu trước, nhưng cũng không ngờ Khang tam lang này còn dứt khoát hơn y, ngay cả màn chào hỏi qua loa cũng lười diễn, nãy giờ không thấy hé môi nửa câu.

Cứ thế hai người ngồi nhìn nhau trừng trừng trong thiền phòng chừng nửa khắc đồng hồ.

Cuối cùng, vẫn là Phạm Cảnh nhịn không nổi, mở miệng trước: “Ngươi có gì muốn hỏi không?”

Khang Hòa nghiêng đầu, cố đoán y đang nói gì.

Thấy hắn không đáp, Phạm Cảnh lại nói: “Nếu không có hỏi, ta đi trước.”

Dứt lời, y hơi ngừng lại, thấy Khang Hòa nghiêng đầu càng nhiều, mày cũng nhíu chặt, rõ ràng là dáng vẻ nghe không hiểu gì.

Phạm Cảnh chợt nhớ lại bà mối từng nói đầu óc Khang tam lang không được nhanh nhạy, trong lòng khẽ phức tạp.

Đôi mắt Khang Hòa trong veo, ai chỉ nhìn bề ngoài cũng khó mà nghĩ hắn là kẻ đầu óc chậm chạp, đến mức chính Phạm Cảnh cũng suýt quên mất điều đó.

Nhìn cảnh này, y bỗng thấy không biết nên ứng đối thế nào, đành thầm nhủ cứ chờ bà mối với cha y về rồi tính.

Nào ngờ lúc này Khang Hòa đột nhiên chỉ vào tay y, nghĩ ngợi chốc lát lại đứng dậy, tự mình đi ra ngoài.

Phạm Cảnh không rõ nguyên do, đang phân vân có nên đi theo hay không. Nghĩ đến tình hình ban nãy, lỡ hắn lại chạy mất, đến lúc đó còn phải đi tìm.

Chưa kịp bước ra, Khang Hòa đã quay đầu, vẫy tay với y, ý bảo y cũng theo ra ngoài.

Thu hoạch xong, cỏ cây trên núi dần dần cũng tàn úa. Khí trời trên đỉnh núi không ấm như dưới chân núi, nhưng đúng lúc đang là mùa thu mát mẻ. Trên đường núi ngoài đại tự mọc dày những bụi cỏ tán huyết và cỏ chín đốt, Khang Hòa lúc tới đã để ý thấy.

Hắn hái một nắm, vò nát, giã nhuyễn, xé một mảnh vải gai sạch sẽ trên người, bôi đống thuốc dính dớp ấy thành một lớp dày.

“Đưa tay.” Khang Hòa thốt ra hai tiếng, sợ mình phát âm không chuẩn, lại chỉ vào tay đang buông lỏng của Phạm Cảnh.

Phạm Cảnh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nghe lời đưa tay trái lên.

Khang Hòa thấy vậy, dứt khoát kéo luôn tay áo bên phải y.

Lòng bàn tay Phạm Cảnh có một vết rách dài cỡ nửa ngón trỏ, mấy ngày trước lúc y bò lên vách đá bị gai cây cứa nát.

Vết thương không được xử lý, mấy ngày trôi qua tuy có kéo da non nhưng lại hay động, rỉ mủ, sưng đỏ cả một mảng lòng bàn tay.

Khang Hòa đã nhìn thấy y gãi lòng bàn tay mấy lần.

Hắn hiểu chút y thuật, thuở nhỏ thích theo chân một vị lang y độc thân học mót được đôi ba thứ.

Ở cái thời này y tế kém cỏi, chút bệnh vặt cũng có thể lấy mạng người. Nhìn thấy bàn tay Phạm Cảnh đỏ ửng thế kia, cứ để nhiễm trùng mãi, nhẹ thì sốt, nặng thì hỏng tay cũng nên.

Khang Hòa không đành lòng, muốn giúp y xử lý một chút.

Hắn chỉ vào con dao nhỏ bên hông Phạm Cảnh.

Phạm Cảnh nhíu mày, hơi chần chừ nhưng vẫn rút dao đưa ra.

Khang Hòa cầm lấy, lau sạch dao, rút ra một cái hỏa chiết tử trong đai lưng, hơ đỏ lưỡi dao.

Chốc lát sau, trong không khí đã lảng bảng mùi sắt nóng.