Chương 1

Đang là đầu tháng Mười, trên đồng ruộng chỉ còn sót lại những thân lúa trơ trọi, khắp nơi là những đống rơm chất cao, vụ mùa thu hoạch đã gần kết thúc.

Ba con vịt cổ trắng gầy nhom đang sục sạo ngoài ruộng, ăn mấy hạt thóc lép còn sót lại, sau đó rúc cổ, lạch bạch đi vào con mương nhỏ.

Lúc chúng đang lần lượt bơi qua con lạch, mấy thân cây viên mộc được đặt tạm làm cầu gỗ, một bóng người gầy mảnh đang bước qua.

Là Đại ca nhi nhà họ Phạm Phạm Cảnh, cõng một cái sọt tre mảnh được đan chặt, tay cầm một cây gậy đá, đang từ trên núi trở về thôn.

Vừa bước qua cầu gỗ, từ đằng xa đã nghe tiếng một phụ nhân đang cúi người nhổ cỏ ở ruộng đông hô lên: “Đại Cảnh, ngươi về đúng lúc lắm!”

Phạm Cảnh không lên tiếng, chỉ hơi ngẩng đầu.

Phụ nhân kia thấy y không đáp cũng chẳng giận, tiếp tục nói: “Nhà ngươi có bà mối tới tìm đấy, ngươi biết chưa? Bà mối đó trông thần thần bí bí, giống như người từ nơi khác đến, chắc chắn là nhìn trúng ngươi nên muốn mai mối đây mà.”

Nghe vậy, Phạm Cảnh quay đầu liếc nhìn về hướng nhà mình.

Chỉ nhàn nhạt nói một câu không hiểu gì cả, rồi dứt lời, cũng không nói thêm, cứ thế bước chậm rãi về nhà.

Cổng nhà họ Phạm chỉ là cửa viện đơn sơ, không đóng. Một con gà con lông vàng mượt nhảy tót lên bậc cửa, theo sau là con gà mái già lông bóng loáng chạy ra sân, vừa mổ sâu dưới bụi tre, vừa kêu cục tác đi tới đi lui khắp nơi.

Lúc Phạm Cảnh lên núi, con gà con này vẫn còn nằm dưới bụng gà mái chưa nở. Vậy mà mới chớm sương, đã có thể chạy nhảy khắp nơi, xem ra ngày tháng ở nhà cũng yên ổn.

Y nhìn qua rồi bước vào.

Phạm Cảnh đặt sọt và gậy đá xuống chiếc ghế gỗ bên ngoài bếp, vừa lúc đó trong nhà chính vang lên một giọng nói lạ lẫm.

“Nhà kia là họ Khang, người vừa nhìn thấy ở phía đầu sông đó. Gia đình họ tuy bình thường nhưng ai nấy đều hiền lành, chân chất, đối xử với người khách khí, chưa từng thấy cãi vã hay nổi giận bao giờ. Tam Lang nhà ấy tay chân lành lặn, thân hình khỏe mạnh, tướng mạo lại đoan chính, thật không tệ chút nào.”

Trong nhà chính, người đang nói là một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi, vóc người hơi đẫy đà, miệng lưỡi nhanh nhẹn, nói chuyện liến thoắng.

Bà ta mặc một chiếc áo cổ chéo màu đỏ sậm dài đến đầu gối, bên dưới là váy chàm xếp ly, thắt lưng cùng màu. Trên đầu còn cài hai bông hoa lụa màu sắc sặc sỡ và một cây trâm bạc trắng, ăn mặc gọn gàng tươm tất, trông rất phấn chấn vui vẻ.