Trương thị giật mạnh để kéo lại chiếc chổi, nhưng dẫu bà dùng hết sức, chiếc chổi vẫn bất động trong tay 7361. Đến lần kéo thứ ba, 7361 đột nhiên buông tay. Kết quả, Trương thị mất thăng bằng, loạng choạng vài bước rồi ngã ngồi bệt xuống bậc thang.
"Ngươi... ngươi còn dám đánh ta?!" Trương thị vừa ôm mông vừa hét, giận đến tím mặt. Nhưng bà vẫn không quên nhìn quanh, sợ có ai thấy cảnh tượng mất mặt này.
"Ta không đánh ngươi, là tự ngươi ngã." 7361 thản nhiên sửa lại, giọng điệu như đang nói một sự thật hiển nhiên.
Trương thị trợn mắt, mồm miệng nhanh nhảu kêu than:
"Trời ơi! Cái đồ không có lương tâm, ngươi dám đánh bà mẫu của mình! Còn dám phản kháng? Loại tiểu bối như ngươi, phải bị kéo đi bỏ tù mới đúng!"
7361 cảm thấy bà ta quá phiền. Cậu bụng đói đến nỗi không còn kiên nhẫn nghe mấy lời lải nhải này nữa. Không thèm đáp lời, cậu quay lưng bước đi.
Thấy vậy, Trương thị tức đến hai mắt tối sầm. Nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo và sức lực khác thường của 7361 khi nãy, bà không dám tiến lên. Tuy vậy, bà không thể nuốt trôi cơn giận, chỉ có thể gào lên chửi rủa:
"Đồ tiểu nhân đồ đĩ! Hạ tiện phôi! Cái đồ không mẹ dạy—"
7361 bỗng dừng bước.
Lần này, cậu từ từ quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Trương thị.
Cảm nhận ánh mắt đó, Trương thị bỗng chột dạ. Giọng bà ta yếu đi rõ rệt: "Ngươi... ngươi định làm gì? Còn muốn đánh ta nữa à?"
"Không." 7361 bình tĩnh phủ nhận. Sau đó, giọng cậu trở nên nghiêm túc: "Lương thực ở trong phòng ngươi, đúng không?"
Rau chân vịt và dưa leo không đủ no. Cậu muốn ăn thêm bánh bột ngô, mà bánh thì chắc chắn ở trong phòng Trương thị.
7361 bước ra từ nhà chính, trên tay xách theo một túi lương thực to đùng. Chiếc túi này là toàn bộ phần đồ ăn dự trữ của nhà Vương gia trong gần một tháng, nặng không dưới một trăm cân.
Cậu xách nó bằng một tay, vẻ mặt nhàn nhã, không chút khó khăn bước qua ngạch cửa.
Trương thị ngồi trong nhà, nhìn thấy cảnh này thì lập tức đứng bật dậy, như thể vừa tỉnh từ một cơn ác mộng. Bà ta chỉ tay về phía cậu, hét lớn: "Ngươi định làm cái gì? Ngươi muốn làm cái gì hả?"
"Ăn cơm." 7361 trả lời rất đương nhiên, vừa nói vừa né tránh bàn tay đang vươn tới định giật túi lương thực.
"Ăn cơm? Ngươi ăn cái gì mà ăn!" Trương thị gào lên.
7361 ngước mắt nhìn sắc trời. Lúc này mới chỉ đầu giờ chiều, còn khá sớm để các gia đình nông dân ăn bữa tối. Cậu nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi đáp: "Ăn... cơm trưa đi."
"Cái đồ Tang Môn tinh! Ta không hỏi ngươi cái đó! Ngươi định làm phản đúng không? Mau thả túi lương thực xuống! Trong nhà lương thực, đến lượt ngươi động vào sao?"
Giọng của Trương thị lúc này vừa tức tối vừa hỗn loạn. Nhớ lại sức lực của cậu khi chặn chiếc chổi ban nãy, bà lần này dồn hết sức giật lấy chiếc túi.
Nhưng tay bà vừa chạm vào, 7361 đã buông tay ra ngay lập tức.
"Ầm!"
Chiếc túi lương thực nặng hơn trăm cân rơi thẳng xuống, đập mạnh lên chân Trương thị.
"Ai da!"
Trương thị rú lên một tiếng đau đớn. Bà vội vàng nhảy lên, ôm lấy chân bị đè trúng. Nhưng động tác quá vội vã khiến chân trái của bà quệt vào chân phải, cả người lại ngã nhào xuống đất.
Bà vừa ngã mông xuống sàn, cơn đau từ cú ngã trước đó chưa tan lại càng thêm dữ dội, khiến bà co rúm người lại, vừa rêи ɾỉ vừa mắng: "Ngươi... tê... ngươi cái đồ Tang Môn tinh, ngươi định gϊếŧ ta đúng không? Trời ơi là trời, ngươi cái đồ không có lương tâm! Phản rồi, phản rồi mà!"
Giữa tiếng rên đau đớn là những lời mắng nhiếc đầy ác ý.
7361 đứng đó, nhìn bà, trong mắt cuối cùng cũng hiện lên một tia cảm xúc – sự khó hiểu.
Sao bà ta lại ồn đến thế nhỉ?
Cậu không ngăn được suy nghĩ. Ở căn cứ hoang tinh trước kia, khi còn là người phỏng sinh, cậu hiếm khi tiếp xúc với con người thật sự, càng không hiểu rõ về hành vi của họ. Nhưng bản năng mách bảo cậu rằng người bình thường không thể nào vừa khóc vừa lăn lộn dưới đất như thế này.
Chẳng lẽ con người vốn dĩ đều như vậy?
Dạ dày lại réo lên một tiếng đầy trống trải, kéo sự chú ý của 7361 trở về với việc quan trọng hơn.
Được rồi, mặc kệ bà ta. Vẫn là ăn quan trọng nhất.
Cậu bước lên, định cầm lại chiếc túi. Thấy vậy, Trương thị lập tức lao cả người lên trên túi, ôm chặt lấy nó như thể đó là mạng sống của mình.
"Ngươi dám động vào một hạt lương thực xem!" Bà hét lên đầy đe dọa.
7361 nhíu mày, chậm rãi ngồi xuống, và rất nghiêm túc... chạm vào túi.
"Ngươi!" Trương thị trợn tròn mắt, mặt mày biến sắc.
Thấy bà ta ôm túi lương thực, sống chết không buông, 7361 chỉ đành thỏa hiệp. Cậu nhún vai, giọng điệu đầy thành khẩn: "Được rồi, ngươi không muốn ta động vào lương thực thì thôi. Vậy ngươi đi nấu cơm đi."
Đối với cậu, trời đất bao la, ăn cơm vẫn là lớn nhất.
Trương thị ngẩn ra, thậm chí còn nghi ngờ tai mình có vấn đề. Bà lắp bắp hỏi: "Ngươi... ngươi vừa nói cái gì?"