Chương 8

Nhưng Bùi Nhuận chỉ nhìn xa xăm, không nói thêm gì. Một lát sau, hắn nhẹ giọng nhắc nhở: "Trời cũng không còn sớm. Dù nơi này vắng vẻ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người đi qua. Nếu bị phát hiện, đối với ngươi không tốt đâu. Đi đi."

Nói xong, hắn quay xe lăn, chậm rãi trở vào sân, thái độ rõ ràng là tiễn khách.

7361 nhìn theo bóng lưng của Bùi Nhuận, lại liếc sang mấy luống rau trong sân. Sau một hồi lưỡng lự, cậu ôm lại đống đồ nhặt nhạnh của mình, quay người rời đi.

---

Khi trở về nhà họ Vương, cậu nhận thấy đám người vây quanh cổng ban sáng đã tan hết, trong phòng cũng yên tĩnh lạ thường. Tiếng cãi nhau om sòm lúc trước chẳng còn vang lên nữa.

7361 chẳng để ý. Việc đầu tiên cậu làm là sắp xếp lại đống đồ đã nhặt, rồi cẩn thận cất vào gian phòng chứa củi. Cậu tính sau này sẽ dùng tinh thần lực để nghiên cứu chúng kỹ hơn.

Nhưng hiện giờ, cơn đói lại kéo đến. Chiếc màn thầu ăn ở nhà Bùi Nhuận từ lâu đã tiêu hóa sạch sẽ. 7361 quyết định đi tìm thêm chút đồ ăn.

---

Đi tới vườn rau ở hậu viện nhà họ Vương, 7361 nhanh chóng quan sát. Mùa này, đậu và dưa đều mới gieo hạt, chưa đâm chồi lên mấy. Chỉ có một luống rau chân vịt cao hơn hẳn, lá xanh đậm, mướt mát, thậm chí không có dấu hiệu bị sâu cắn.

7361 ngồi xổm xuống, nhìn ngắm vài giây, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên lá rau.

Ngón tay trắng nõn của cậu phát ra một tia sáng xanh mờ nhạt, luồng sáng len lỏi dọc theo từng mạch lá, cuối cùng chìm vào rễ cây.

Khi cậu rút tay lại, mấy cây rau chân vịt đã cao thêm một đoạn, xanh mướt hơn cả ban nãy, vượt xa những cây rau khác trong vườn.

7361 nhìn thành quả, không kìm được nở một nụ cười hài lòng. Cậu nhanh tay hái vài cây rau, tính nấu bữa ăn.

Chưa dừng lại ở đó, cậu còn dùng chút sức lực còn lại, thúc chín hai quả dưa leo non từ giàn bên cạnh.

Nhìn hai quả dưa leo tròn trịa, 7361 thỏa mãn hơn nhiều, dù tinh thần lực tiêu hao gần hết khiến cơ thể mệt mỏi. Cậu nhìn đôi tay mình, khẽ nhíu mày.

Thân thể này vẫn còn quá yếu, đến mức cậu phải phân tán hầu hết tinh thần lực để duy trì hoạt động. Phần tinh thần lực có thể sử dụng chỉ còn lại chút ít, không đủ cho những việc lớn hơn.

Nhưng khi ánh mắt cậu rơi trở lại trên hai quả dưa leo vừa chín mọng, tâm trạng 7361 bất giác tốt lên hẳn.

Khi 7361 cầm đồ ăn trở lại tiền viện, không khí vốn dĩ yên tĩnh của chính phòng bất ngờ bị phá vỡ bởi một tiếng rầm mạnh mẽ. Cánh cửa chính bật mở, kéo theo tiếng quát chói tai: "Đứng lại đó cho ta!"

7361 dừng bước, ánh mắt đảo quanh, xác nhận chỉ có mình cậu ở đó. Cậu nghiêng đầu hỏi: "Gọi ta làm gì?"

Trương thị từ hành lang bước xuống, mặt mày đen như than. Trong tay là chiếc chổi tre, bà ta nghiến răng quát:

"Làm gì? Tang môn tinh như ngươi còn dám vác mặt về đây?"

Ánh mắt của bà lập tức dừng lại trên những quả dưa leo trong tay 7361. Cơn giận của bà càng bùng lên: "Ngươi, cái đồ lòng dạ hiểm độc kia! Ai cho ngươi hái rau trong vườn hả?"

7361 ngạc nhiên, đáp một cách rất thản nhiên: "Ta trồng, tại sao không được hái?"

Trong trí nhớ của cậu, luống rau kia vốn là do chính Lý Tiểu Mãn – thân thể cậu hiện đang chiếm giữ – chăm sóc.

"Ngươi còn dám cãi à?"

Sự bình thản của 7361 làm Trương thị chững lại. Trong ấn tượng của bà, con dâu thứ hai này luôn cúi đầu vâng vâng dạ dạ, thậm chí chỉ cần bà lớn tiếng một chút đã sợ xanh mặt. Nhưng hôm nay... ánh mắt đối phương mang một thứ gì đó vừa xa lạ vừa lạnh lùng, khiến bà bỗng thấy rờn rợn.

Hồi tưởng lại mọi chuyện từ sau khi Lý Tiểu Mãn rơi xuống nước, Trương thị càng nghĩ càng thấy không đúng. Người trước mặt giống như đã thay đổi hoàn toàn, đặc biệt đôi mắt kia, nhìn sâu thẳm và lạ lẫm, tựa hồ mang theo chút tà khí.

Nhưng suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu. Nhớ lại chuyện ngày hôm qua khi Lý Tiểu Mãn gây rối bên ngoài, khiến nhà cửa gà bay chó chạy, Trương thị càng thêm bực bội. Cô con dâu cả thì bụng to đã bỏ về nhà mẹ đẻ, Vương Minh Võ – con trai bà – lại phải đi theo xin lỗi. Nhà thông gia bên kia vốn không dễ đối phó, những ngày tới chẳng biết sẽ phiền phức ra sao.

Càng nghĩ càng giận, Trương thị xiết chặt cán chổi, lửa giận hừng hực bốc lên. Hôm nay nếu không dạy dỗ con dâu thứ này một trận ra trò, bà cảm thấy mình không xứng làm mẹ chồng nữa!

7361 chẳng buồn đoán mạch suy nghĩ của Trương thị. Thấy bà đứng ngây ra đó, cậu coi như không có chuyện gì, xoay người định đi vào bếp. Dưa leo và rau chân vịt trong tay cần được nấu lên mới ăn được, mà cậu thì đói lắm rồi.

"Ngươi còn dám đi?"

Tiếng quát đanh thép phía sau khiến 7361 xoay người lại ngay lập tức. Cậu vươn tay, gọn gàng bắt lấy chiếc chổi đang quét tới mặt mình.