Chương 39

Bùi Nhuận nhìn cậu một lúc, rồi hỏi: “Vì sao lại cần đất?”

7361 nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua ngọn nến, rồi sau một thoáng trầm tư, cậu mới buồn bực nói: “Bởi vì Vương gia muốn hưu ta.”

Nhà bếp yên tĩnh hẳn, chỉ còn nghe thấy tiếng 7361 chậm rãi nhấm nháp từng quả dại.

Sau câu nói kia, Bùi Nhuận không tiếp lời, chỉ im lặng ngồi đó.

7361 cũng chẳng trông mong gì nhiều từ Bùi Nhuận, toàn bộ sự chú ý của cậu lúc này đều dành cho những quả dại trong tay.

Vị ngọt thanh, tươi mới, lại mọng nước. Một lần cắn có thể ăn liền mấy quả, cảm giác sảng khoái đến lạ.

Thậm chí cậu còn thoáng nghĩ: không biết mùi vị của thuốc mỡ khi nãy có ngon hơn đống quả dại này không? Nghĩ đến đó, cậu cảm thấy hơi tiếc vì chưa được thử.

Khi quả dại cuối cùng trong tay vừa hết, Bùi Nhuận - người ngồi im bấy lâu - bất chợt lên tiếng: “Ngươi muốn rời khỏi Vương gia không?”

“Ta?” 7361 ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đối phương.

7361 hồi tưởng lại phòng dự trữ lương thực của Trương thị, đàn gà vịt trong hậu viện Vương gia, và cả những cánh đồng bát ngát.

Nói thật, cậu có chút luyến tiếc.

Dù người trong Vương gia trông không quá thông minh, tính tình đôi lúc ồn ào, táo bạo, nhưng xét đến việc họ vẫn cung cấp đồ ăn cho cậu, thì tạm thời cậu vẫn có thể chịu đựng được.

Nhưng chỉ là tạm thời mà thôi.

Dù có là vật phóng sinh, ai lại thích bị người ta lấy uy hϊếp làm công cụ ép buộc?

Nuốt nốt quả dại cuối cùng trong tay, 7361 chậm rãi nói:

“Nếu tìm được nơi thích hợp, ta sẽ rời đi.”

Vừa dứt lời, trước mặt cậu bỗng xuất hiện một đống quả dại lớn. Hóa ra, đó là những quả mà Bùi Nhuận trước đó chia cho cậu, giờ lại bị đẩy trở lại.

“Phụ cận Vương gia thôn không có nơi nào thích hợp để ngươi trồng trọt.” Bùi Nhuận chậm rãi lên tiếng. “Dù cho ngươi có tìm được một mảnh đất ở Nam Sơn, cũng vô ích thôi.”

“Vì sao?” 7361 nhíu mày, ánh mắt hiện rõ sự khó hiểu.

“Vô cớ khai khẩn vùng núi, nếu bị phát hiện và bẩm báo lên quan phủ, nhẹ thì bị tịch thu hoa lợi, phạt tiền, nặng thì phải chịu cảnh tù tội.”

7361 trợn tròn mắt, không tin nổi.

“Vậy…” Cậu nghĩ ngợi một chút, rồi nói, “Ta hôm nay chỉ mới đi quanh sườn núi bên ngoài. Nếu vậy, ta có thể vào sâu hơn, đến chỗ không ai phát hiện.”

Bùi Nhuận chỉ lắc đầu, giọng điềm tĩnh: “Núi sâu không có người ở, mà lại đầy rẫy mãnh thú.”

7361 định đáp lại rằng cậu không phải người, mãnh thú cũng chẳng khiến cậu sợ hãi. Nhưng khi đối diện với ánh mắt Bùi Nhuận – một ánh nhìn như thấp thoáng nét cười – cậu lại vô thức hỏi: “Vậy ta nên làm thế nào bây giờ?”

Bùi Nhuận không trả lời thẳng, chỉ hỏi ngược lại: “Ta nhớ không nhầm, ngươi từng nói rất am hiểu việc làm ruộng, đúng không?”

“Đúng vậy.” Nhắc tới đây, 7361 liền thở dài, có chút bực bội: “Nhưng ta không có đất, giỏi cách mấy cũng vô ích.”

Nụ cười nơi khóe môi Bùi Nhuận càng sâu hơn.

Dù không giỏi đoán ý người khác, 7361 cũng mơ hồ nhận ra đối phương đang có điều gì muốn nói. Cậu không kìm được, rướn người qua bàn gỗ, áp sát lại gần hơn, truy vấn: “Bùi Nhuận, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Chuyện là thế này, ta danh nghĩa còn có vài mẫu ruộng.” Bùi Nhuận nhặt một quả dại mà 7361 vô tình làm rơi xuống bàn, đặt lại trước mặt cậu, mỉm cười nói: “Không biết ngươi có muốn thuê để trồng không?”

“Ta? Ta thật sự có thể sao?” 7361 kinh ngạc hỏi.

“Không có gì là không thể, trừ khi ngươi không muốn.”

“Ta đương nhiên muốn rồi! Chỉ là…” 7361 thoáng do dự, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Ngươi tại sao lại giúp ta?”

7361 không hoàn toàn ngây ngô như vẻ ngoài. Sau khi nghe chuyện từ Hòe Hoa, cậu hiểu được rằng đồng ruộng đối với nông dân mà nói quý giá đến nhường nào. Những thửa ruộng tốt rất hiếm khi xuất hiện trên thị trường, trừ phi gia đình nào đó lâm vào cảnh cùng cực mới phải bán đi. Còn những phú hộ sở hữu nhiều ruộng đất, lại càng không đời nào muốn cho thuê với một kẻ như cậu – một người không có danh phận rõ ràng.

Hiện tại, 7361 không có bất kỳ thứ gì để trao đổi.

“Vì sao…” Bùi Nhuận rũ mắt, khẽ lặp lại câu hỏi của cậu. Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn về phía 7361, giọng ôn hòa giải thích: “Ngươi am hiểu việc trồng trọt, còn ta thì không. Huống hồ thân thể của ta không cho phép làm việc nặng nhọc ngoài đồng. Thay vì để ruộng đất tổ tiên bỏ hoang, chẳng phải giao cho ngươi trồng sẽ tốt hơn sao?”

Nghe vậy, 7361 không khỏi đưa mắt nhìn xuống đôi chân giấu dưới lớp áo dài màu xanh của Bùi Nhuận. Nhìn một lát, cậu khẽ gật đầu, tỏ ý đồng tình.

Bùi Nhuận dường như không bận tâm ánh mắt đánh giá của cậu, chỉ tiếp tục nói: “Đương nhiên, chuyện này không miễn phí. Ngươi cần trao đổi với ta.”

Nghe hai chữ “trao đổi,” ánh mắt 7361 sáng lên, lập tức hỏi: “Ngươi muốn gì? Cứ nói đi.”

“Ta muốn một khoản tiền thuê,” Bùi Nhuận đáp.

“Tiền thuê?” 7361 thoáng thất vọng, giọng có chút chán nản. “Nhưng ta hiện tại không có tiền.”