Bởi vì chỉ có hai người con trai, Trương thị cảm thấy rất cô đơn, nhất là khi Vương Kim Hà, chồng bà, ngày càng không hài lòng với bà. Sau khi đứa con thứ hai của bà qua đời, ông ta càng ít khi về nhà, mỗi lần trở về đều là cãi vã. Chỉ cần nghĩ đến những chuyện này, Trương thị lại cảm thấy mình thật khổ sở.
Khi thấy Trương thị thật sự tức giận, Vương Minh Võ cũng im lặng. Dù sao thì hiện tại hắn nói gì cũng chẳng có tác dụng, bởi hắn vẫn phải sống dựa vào mẹ mình, mà tiền bạc cũng phải từ tay bà xin xỏ.
Đang lúc này, cửa bỗng có động tĩnh.
Trương thị và Vương Minh Võ cùng nhìn lại, chỉ thấy 7361 bước nhanh tiến về phía trước, đôi mắt sắc bén không rời bàn thờ mà nhìn chằm chằm vào đó.
Trương thị, vì đã tin tưởng vào những lời đồn đại về con dâu thứ hai bị quỷ ám từ đêm qua, giờ thấy 7361 đến gần, thân thể không khỏi co rúm lại. Bà vội vã nép vào phía sau Vương Minh Võ, miệng không ngừng kêu cứu: “Tiên nhân, tiên nhân! Hắn đến rồi, cái tà ám này tới rồi, ngài mau, mau ra tay, cứu lấy chúng tôi…”
Minh tiên nhi cũng nhận thấy sự xuất hiện của 7361, tay cầm một cây mộc kiếm, quát lên: “Yêu nghiệt, lui đi!”
7361 dừng lại, nhìn vào cây mộc kiếm trước mặt rồi bình thản nói: “Yêu nghiệt? Là đang nói tôi sao?”
Không phải trước đó nói tôi bị tà ám sao?
Minh tiên nhi khinh bỉ cười lạnh một tiếng, đáp: “Ngươi ngoan ngoãn tự giác đứng yên, còn có thể để bổn tiên nhi tha mạng cho ngươi. Nếu ngươi ngoan cố, hôm nay sẽ phải hối hận!”
Nói xong, Minh tiên nhi vung mộc kiếm, từ trong ngực rút ra một tờ giấy vàng, ném lên không trung, làm nó rung động như một cơn gió mạnh.
“Minh tổ nương nương, hôm nay đệ tử xin trảm yêu trừ ma, cầu xin minh tổ nương nương hiển linh, ban cho đệ tử pháp lực!” Minh tiên nhi vừa dứt lời, tay cầm giấy vàng bỗng lóe lên, ngọn lửa bùng lên từ giấy vàng, khiến cả đám người phía sau phải kinh ngạc thốt lên “Oa” và vỗ tay rầm rầm.
Minh tiên nhi nhếch miệng cười, nói tiếp: “Thánh tổ nương nương từ bi, nếu ngươi từ bỏ tà ác, quay về chính đạo, an tâm phụng dưỡng mẫu thân…”
7361 nhìn hắn một hồi, rồi sau đó thản nhiên đáp lại bằng một cái vỗ tay, kèm theo một tiếng “Oa” vô cảm.
Minh tiên nhi đột ngột dừng lại, nhìn 7361 với ánh mắt đầy giận dữ.
“Ta thấy ngươi đúng là không có lòng hối cải! Đừng trách ta tàn nhẫn!”
Dứt lời, Minh tiên nhi ném tấm giấy vàng đã được chuẩn bị sẵn lên không trung, sau đó lại múa mộc kiếm trong tay, miệng lẩm bẩm những câu không rõ nghĩa.
Trong khi mọi người đều bị cuốn vào màn trình diễn trước mắt, Minh tiên nhi ra hiệu cho hai tên đại hán đứng bên cạnh bàn thờ. Hai người lập tức bước ra, mỗi người một bên, vươn tay ra định bắt 7361.
Tuy nhiên, không ai ngờ rằng 7361 lại nhanh chóng bước một bước sang bên trái, né tránh được sự tấn công của hai gã hán tử và cầm lấy mộc kiếm của Minh tiên nhi.
Minh tiên nhi trong lòng hoảng sợ, vội vàng muốn giấy giụa nhưng dù hẳn có làm thế nào cũng không thể thoát khỏi tay của 7361.
Lúc này, hai tên đại hán lao tới, cố gắng khống chế cánh tay của 7361. Cảm giác đau đớn khiến 7361 nhấc chân một cách dứt khoát, trực tiếp đá văng cả hai gã hán tử, khiến chúng ngã nhào xuống đất.
Sự việc xảy ra quá nhanh đến nỗi không ai kịp phản ứng.
Đợi đến khi mọi thứ đã lắng xuống, 7361 mới từ từ thả Minh tiên nhị ra, bước tới, kéo vạt áo của hắn và lấy ra vài tờ giấy vàng từ trong đó.
Chắc chắn đã kiểm soát được tình hình, 7361 nhẹ nhàng hỏi: “Ta thử xem có được không?”
Không khí trở nên tĩnh lặng như thể thời gian đã ngừng trôi.
Minh tiên nhi tức giận trừng mắt nhìn, nhưng không thể nói một lời. 7361 cứ thế tiếp tục, làm theo động tác của Minh tiên nhi trước đó, vung giấy vàng lên không trung.
Lập tức, tiếng “rầm” vang lên, tờ giấy vàng bùng cháy dữ dội, ngọn lửa còn mạnh mẽ hơn rất nhiều so với khi Minh tiên nhi sử dụng chúng.
Cảnh tượng trong viện trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Mọi người đều đứng yên, không dám cử động, mắt chăm chú nhìn vào ngọn lửa lớn đang cháy rực trong tay 7361. Chỉ một lúc sau, giấy vàng cháy gần hết, để lại một không gian yên tĩnh như ban đầu.
Cậu nhẹ nhàng buông tay, để những mảnh giấy vàng rơi xuống đất, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười nhẹ.
"Thú vị thật, cảm ơn," cậu nói, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một chút khôi hài.
Rồi cậu quay sang nhìn bàn thờ, nơi đang bày biện món gà chưng, ánh mắt vẫn giữ vẻ tỉnh táo, cậu nhẹ nhàng nói với Trương thị, người đang đứng đó ngẩn người vì cảnh tượng vừa xảy ra:
"Không còn gì thú vị để xem nữa thì ta ăn gà đây."
Trương thị nghe thấy lời của 7361, sợ tới mức suýt ngất đi, Vương Minh Võ vội đỡ bà ta, ánh mắt hoang mang nhìn về phía 7361.