Trịnh Sơn Từ hoàn thành mọi việc, nhưng thực ra chẳng phải do hắn quyết định. Giờ đây hắn chỉ giống như “bị ép cưới vợ.”
Trường Dương hầu giữ lại Trịnh Sơn Từ: “Ta có chuyện muốn nói với ngươi, đi dạo trong vườn với ta.”
Trịnh Sơn Từ nào dám từ chối, lập tức đáp lời và theo sau Trường Dương hầu, tỏ ra kính trọng.
Trường Dương hầu cau mày: “Lại gần đây.”
Trịnh Sơn Từ: “Vâng.”
Ngu phu lang tự mình đưa thêm cho bà mối Tiền một thỏi vàng: “Nếu bên ngoài có người hỏi chuyện này, ngươi biết phải trả lời thế nào rồi chứ.”
Bà mối Tiền cười híp mắt: “Ôi, phu lang cứ yên tâm. Ai cũng không moi được lời nào từ miệng của tiểu nhân đâu. Ngài cứ hoàn toàn yên lòng.”
Bà mối Tiền rời đi với tâm trạng đầy hân hoan.
Thế tử phu nhân bước ra từ sau bình phong: “Nếu đệ đệ đã thu xếp chuyện hôn sự của Lan Ý xong, ta sẽ không làm phiền nữa, trong nhà còn nhiều việc cần xử lý.”
Ngu phu lang nói: “Tẩu tẩu vất vả rồi, không thể gả cho Minh nhi, là do Lan Ý nhà chúng ta không có phúc phần. Nghĩ lại Minh nhi sau này nhất định sẽ gặp được người thích hợp hơn.”
Thế tử phu nhân trong lòng cảm thấy thoải mái hơn: “Chẳng tốn bao nhiêu sức lực, đệ đệ khách khí quá.”
Hạ Minh cúi người hành lễ với Ngu phu lang, ánh mắt lưu luyến nhìn Ngu Lan Ý một cái rồi mới rời đi cùng Thế tử phu nhân.
Ngu phu lang vỗ nhẹ lên mũi Ngu Lan Ý: “Đã định hôn sự rồi, phụ thân sẽ cho con ra ngoài chơi, đừng giận dỗi nữa kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe. Con thấy đó, phụ thân vẫn đang tính toán vì con, về sau Trịnh Sơn Từ không dám nạp thϊếp đâu.”
Ngu Lan Ý bĩu môi: “Nếu hắn dám nạp thϊếp, ta sẽ đánh hắn! Đánh cho hắn liệt nửa người, dùng nhân sâm để giữ mạng hắn sống lay lắt, đợi đến khi khỏe lại sẽ tiếp tục đánh để hả giận.”
Ngu phu lang cười nói: “Lại giở tính trẻ con nữa rồi.”
Nhìn vẻ mặt phu lang, rõ ràng ông cũng chẳng thấy điều đó sai trái chút nào.
Lúc này, Trịnh Sơn Từ vẫn chưa biết rằng Ngu Lan Ý còn đang nghĩ đến việc đánh hắn. Trường Dương hầu gọi hắn lại, bàn về việc bổ nhiệm chức huyện lệnh của huyện Tân Phụng.
“Ta đã tiến cử ngươi với Lại Bộ. Ngoài ra, những người khác chưa có chức vị cũng đã nhờ quan lại tiến cử. Ngươi còn cần phải qua kỳ khảo hạch để được bổ nhiệm chức quan. Nếu ngươi cảm thấy không chắc chắn, ta có thể nhờ người tìm hiểu chức vị khác cho ngươi.”
Trịnh Sơn Từ nghiêm nghị đáp: “Đa tạ Hầu gia, ta muốn tự mình thử sức.”
Trường Dương Hầu nghe vậy, sắc mặt dịu lại: “Tốt.”