Lục Cảnh muốn bắt sống, liền hạ cung tên, dùng dị năng làm bẫy trói hoẵng rồi bước lên dùng dây thừng buộc chặt tứ chi nó.
Thu hoạch hôm nay vậy là đủ, vác theo hoẵng cũng bất tiện để săn tiếp, hắn bèn vác con hoẵng, xách thêm gà rừng định về.
Đi đến nửa đường, hắn nghe văng vẳng tiếng ẩu đả.
Giữa núi rừng hoang vắng, lẽ ra không nên có ai đánh nhau ở đây. Lục Cảnh vốn gan to lại có bản lĩnh, cứ vác vác xách xách mà thản nhiên đi tới.
Vừa vòng qua một bụi rậm, vẻ lơ đễnh trên mặt hắn lập tức biến mất.
Chỉ thấy phía trước là một khoảnh cỏ dại lộn xộn, Vân ca nhi đang bị kẻ khác bịt miệng đè xuống.
Bên cạnh cậu vương vãi cái giỏ và mớ thuốc vừa hái. Trên người cậu có một gã mặt rỗ đang cật lực xé quần áo, còn Vân ca nhi thì giãy giụa đạp mạnh tay chân để chống cự.
Ánh mắt Vân ca nhi thoáng nhìn thấy Lục Cảnh, trong khoảnh khắc, vẻ tuyệt vọng và căm phẫn của cậu lập tức biến thành sự mừng rỡ vô cùng.
Tên mặt rỗ nghe động cũng quay đầu lại, thấy là Lục Cảnh thì biết hôm nay hỏng việc, hừ lạnh một tiếng tính đứng dậy bỏ chạy.
Lục Cảnh sao có thể để gã đi dễ vậy, lập tức túm chặt: “Muốn đi dễ thế à?”
Tên mặt rỗ trưng ra bộ dạng lưu manh: “Rõ ràng là con hồ ly này tự dụ ta, ngươi phá chuyện tốt của ông đây còn chưa tính, ông đây lần sau lại tới.”
Nói rồi gã lại liếc về phía Vân ca nhi, nở nụ cười da^ʍ tà.
Tiết Vân nhìn thấy bộ mặt gã mà vừa sợ vừa ghê tởm. Hôm nay cậu chuẩn bị sẵn sàng đi hái thuốc cả ngày nên mới định vào sâu thêm trong rừng.
Cậu vừa hái thuốc vừa đi sâu hơn mà chẳng ngờ Vương Nhị Cẩu vẫn luôn lén theo sau với ý đồ xấu xa.
Khi Vân ca nhi đi vào chỗ núi sâu rừng rậm, Vương Nhị Cẩu bất ngờ từ phía sau lao ra, đè cậu ngã xuống đất.
Vân ca nhi không ngờ Vương Nhị Cẩu lại dám liều lĩnh như thế, muốn cưỡng bức cậu ngay giữa rừng.
Cậu nhất thời hoảng loạn không biết làm sao. Cậu đã rời khỏi rìa núi Sương Mù, nơi đây hầu như không có ai qua lại. Cậu ra sức giãy giụa, vung tay đá chân cứu mình nhưng phát hiện sức lực của mình so với gã đàn ông khỏe mạnh này hoàn toàn vô ích.
Tên kia đã bắt đầu xé quần áo của cậu. Cậu hiểu rất rõ, nếu hôm nay thực sự bị làm nhục, chuyện này sẽ trở thành thứ để Vương Nhị Cẩu khoe khoang khắp nơi.
Đến lúc đó cậu sẽ bị mọi người trong thôn nhổ nước bọt mà mắng là ca nhi lẳиɠ ɭơ, thậm chí còn có thể bị trưởng thôn và tộc lão coi trọng danh dự mà đuổi khỏi thôn.
Trong mắt Vân ca nhi ánh lên tuyệt vọng mãnh liệt. Cậu không ngờ, vượt qua được kiếp nạn ba năm trước rồi mà sau đó vẫn là hết nạn này đến nạn khác.
Đúng lúc ấy, Lục Cảnh xông tới. Trong mắt Vân ca nhi, tuyệt vọng ngay lập tức bị thay thế bởi niềm vui sướиɠ tột độ.
Cậu dần buông lỏng. Cậu biết mình được cứu rồi.
Kẻ trên người cậu rốt cuộc cũng đứng dậy. Cậu hít từng ngụm không khí thật lớn, còn chưa kịp thở đều thì đã nghe Vương Nhị Cẩu mở miệng nói nhăng cuội.
Cả người cậu vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi tột độ. Cậu run rẩy ngẩng đầu nhìn hai người tranh cãi.
Cậu rất muốn phản bác, nhưng cơ thể như mất hết sức lực, chỉ còn lại những cơn run rẩy không ngừng. Cuối cùng chỉ có thể ôm chặt lấy chính mình.
Lục Cảnh thấy quần áo cậu xộc xệch, mặt mày trắng bệch, má phải còn in dấu tay đỏ ửng, chắc là khi cậu kháng cự đã bị Vương Nhị Cẩu đánh mạnh. Khóe miệng cậu rách toạc, cậu chỉ co lại một chỗ ôm chặt lấy mình.
Nghe Vương Nhị Cẩu mở miệng nói bậy, Vân ca nhi ngước lên nhìn. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú phủ đầy nỗi sợ, sống mũi đỏ bừng, môi mấp máy như muốn phản bác điều gì.
Cả người cậu run rẩy yếu ớt như bồ công anh trong gió thu, như thể chỉ cần một cơn gió mạnh là bị thổi bay tan tác.