Chương 6

Vân ca nhi tức giận đến nỗi l*иg ngực phập phồng dữ dội, cậu quay sang cảm ơn người thím kia rồi cúi đầu tiếp tục giặt đồ.

Mà vừa cúi xuống, nước mắt kìm nén bấy lâu liền tuôn ra.

Cậu nhớ ông cụ vô cùng, lại thấy mình vô dụng, đến chết rồi mà ông cụ vẫn chẳng được yên.

Nỗi buồn như màn sương mịt mờ bao phủ lấy cậu. Cậu như một con chim nhỏ bị lãng quên, không biết cuộc đời mình sẽ bay đi đâu về đâu.

-

Sáng hôm sau, Vân ca nhi thu dọn đồ đạc rồi lên núi hái thuốc.

Thân thể cậu vẫn chưa hoàn toàn khỏe lại nên không dám cố, chỉ men theo sườn núi hái ít dược thảo thông thường.

Dù vậy, sau một hồi làm việc cậu vẫn mệt đến thở dốc.

Thấy trời bắt đầu âm u, Vân ca nhi sợ mưa nên vội thu dọn thuốc đã hái rồi xuống núi sớm.

Sắp về tới nhà, Vân ca nhi còn đang phân tâm tính chuyện khi nào đem thuốc tích trữ đi bán ở trấn, không để ý liền đυ.ng vào một người.

Vương Nhị Cẩu rõ ràng cố tình chặn đường, lại còn giở giọng kẻ cướp: “Ồ, đây là ca nhi nhà ai mà tự nhào vào lòng ta thế này?”

Vân ca nhi giật nảy người, ngẩng lên nhìn thấy gã thì ánh mắt liền lộ rõ vẻ chán ghét.

Vương Nhị Cẩu vốn nổi tiếng là du côn lưu manh trong thôn, cưới vợ rồi mà vẫn lăng nhăng bên ngoài. Trước đây gã cứ nhìn chằm chằm Vân ca nhi bị vợ gã bắt gặp, từ đó tức phụ nhi Vương thị liền đi khắp nơi tung tin Vân ca nhi dụ dỗ đàn ông.

Vân ca nhi chẳng buồn đôi co. Dù đang ở ngay giữa thôn, cậu vẫn sợ gã làm liều.

Ai đúng ai sai không quan trọng, lỡ có gây chuyện thì người chịu thiệt vẫn sẽ là cậu.

Cậu bèn cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, không thèm trả lời mà quay phắt đi luôn.

Vương Nhị Cẩu cũng không níu kéo, chỉ đứng đó nhìn theo với ánh mắt đầy da^ʍ tà.

Vân ca nhi tránh xa gã rồi bước nhanh về nhà, tới khi đóng chốt cửa lại, tim cậu mới đập chậm lại được một chút.

Cậu đặt bó thuốc xuống, tựa lưng vào cửa rồi chầm chậm ngồi sụp xuống.

Cậu từng nghĩ chỉ cần chăm chỉ chịu khó thì dù vất vả đến mấy cũng có thể sống ổn.

Thế nhưng dường như ông trời vẫn thấy chưa đủ trừng phạt cậu, lời đồn độc ác trong thôn như muốn lóc thịt uống máu cậu.

Phía sau còn có lũ sói rình mò, khiến cậu nhất thời cảm thấy đời mình thật tuyệt vọng.

Cậu nghĩ rồi sẽ bị những người đó xé nát, cắn xé máu thịt mà cười sằng sặc với bộ mặt méo mó.

Nhưng rồi lại nghĩ, cậu không thể cứ thế mà chịu thua, mặc cho chúng muốn gì được nấy.

Tại sao kẻ ác thì ngang ngược mà người bị hại lại phải tự buông xuôi?

Vân ca nhi chưa bao giờ là người chịu số phận an bài. Cậu hít sâu mấy hơi, dần bình tĩnh lại, rồi từ từ đứng dậy, tranh thủ trời còn sớm mà bắt tay bào chế thuốc.

-

Hôm ấy trời nắng ráo, Vân ca nhi tính lên núi thêm chuyến nữa, chế biến xong sẽ đem thuốc đi bán trên trấn cùng số thuốc còn lại trong nhà.

Sáng sớm cậu đã ra cửa, mang theo cả lương khô định chiều mới về.

Cậu khóa kỹ cửa rồi men theo đường lên núi Sương Mù. Nhà cậu xây ở rìa nam thôn, sát ngay đường vào núi, vốn rất yên tĩnh.

Cây cỏ rậm rạp xanh um, Vân ca nhi không hay biết phía sau có một bóng người lặng lẽ đi theo vào núi.

Lục Cảnh mấy ngày nay không lên núi, lương thực và rau củ đổi được trước đó vẫn còn, lại vừa chán ăn thịt, muốn đổi vị cho nhẹ bụng nên hắn lười chẳng buồn đi săn.

Suốt ngày ăn uống phơi nắng, sống nhàn nhã hết mức.

Tối qua tắm ngoài sân hắn bỗng thấy gió đã lạnh hơn trước, mới nhớ ra đã sang thu, chẳng mấy chốc trời sẽ lạnh hơn nữa, cần phải sắm chăn áo ấm trước.

Thế là sáng nay hắn lên núi. Vận khí không tệ, chưa đi được bao lâu đã bắt được hai con gà rừng, sau đó còn gặp một con hoẵng ngốc.