Dân trong thôn cũng hay men theo rìa núi bắt gà rừng thỏ rừng, nhưng phần lớn chỉ nhờ may rủi chứ không biết săn thực thụ.
Gặp thú dữ như lợn rừng xuống phá, thường phải rủ nhau vây bắt, Đỗ Thanh Sơn thấy Lục Cảnh vóc dáng cao lớn, đoán chắc hắn có bản lĩnh nên muốn bắt quen.
Lục Cảnh đáp: “Có dịp sẽ gọi.”
Nói chuyện dăm câu thì đã đến bãi chôn, rồi bắt đầu đào huyệt hạ táng, đến cuối giờ Tỵ là xong.
Mọi người lại trở về nhà lão đại phu ăn bữa cơm tiễn, trong nhà giờ chỉ còn mình Vân ca nhi. Không tổ chức linh đình, chỉ làm mâm rượu nhờ mấy nhà trong thôn từng giúp đỡ tối qua lo liệu.
Tiệc tan, dân thôn giúp dọn dẹp bàn ghế bát đũa xong rồi ai nấy cũng về hết. Lục Cảnh đi vào gian chính, linh đường đã dỡ bỏ, bài vị của Tiết lão đại phu được đặt ở đó.
Vân ca nhi đang ngẩn người nhìn bài vị. Lục Cảnh định hỏi thử ý cậu, bèn cất tiếng: “Vân ca nhi, sau này cậu tính sao?”
Vân ca nhi cứ tưởng mọi người đi hết rồi, nghe tiếng người liền giật bắn, Lục Cảnh thấy cậu trợn tròn mắt nhìn qua, trông như con mèo xù lông, vẻ bình tĩnh giả vờ không che nổi nét hoảng hốt trong mắt.
Thấy là hắn, bộ lông xù ấy của cậu mới dần mượt lại. Cậu chậm rãi suy nghĩ rồi nói: “Ta tính tiếp tục lên núi hái thuốc đem bán cho y quán trên trấn. Ngài ấy dạy ta chỉ chút y lý cơ bản nên ta không dám bắt mạch chữa người, nhưng bào chế thuốc thì ta biết.”
Lục Cảnh thấy cậu có chủ kiến, trong lòng cũng thêm phần tán thưởng. Ở thời này, ca nhi thường sống dựa vào người khác như dây leo bám cành, mà Vân ca nhi sinh trưởng trong hoàn cảnh đó vẫn tự mình vùng ra được, thật chẳng dễ gì.
Hắn dặn: “Sau này trời xấu thì đừng có lên núi nữa. Có ai bắt nạt thì cứ tìm ta.”
“Ta biết rồi, cảm ơn Lục thợ săn.”
-
Sau khi Lục Cảnh đi không lâu, Tiết Vân mới phát hiện mình choáng váng đầu óc, đưa tay sờ lên trán thì nóng hừng hực. Cậu vội tự nấu thuốc uống.
Hôm cứu người cậu dầm mưa cả nửa đêm, sau đó Tiết lão đại phu mất, cậu lại tất bật lo liệu tang sự chẳng kịp thay quần áo. Một đêm không ngủ, hôm sau còn lo chôn cất, đến một miếng cơm cũng chưa kịp ăn, toàn dựa vào ý chí mà chống đỡ.
Tang lễ xong, hơi sức tiêu tán, cậu liền đổ bệnh luôn.
Lần này bệnh phát dữ dội, phải mất bảy tám ngày mới vừa khỏi hẳn.
Trong thời gian ấy, Lục Cảnh tới hai lần, còn mang cho cậu một con thỏ. Thấy cậu tự nấu thuốc uống được, bệnh tình cũng không nặng thêm nên hắn không can thiệp gì nhiều.
Hôm ấy Vân ca nhi cuối cùng cũng ra khỏi nhà. Vốn dĩ cậu đã gầy yếu, nay bệnh nặng một trận càng thêm tiều tụy.
Khuôn mặt vốn chỉ lớn bằng bàn tay, giờ gầy tới nỗi gần như không còn thịt. Ánh mắt cậu trầm tĩnh, nỗi buồn đều giấu trong lòng.
Cậu vốn cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Nhưng gặp biến cố bất ngờ thế này, dù trong lòng sợ hãi hoảng loạn, cậu cũng chỉ có thể gắng gượng làm ra vẻ bình tĩnh, trấn tĩnh.
Cậu chỉ còn lại một mình. Dù Lục thợ săn nhận lời ông cụ chăm nom, cũng không thể lo cho cậu mọi lúc mọi nơi. Cậu không thể trông chờ hoàn toàn vào người khác. Cậu phải tự đứng dậy.
Vân ca nhi ôm đống quần áo đi về phía bờ sông, trong lòng tính toán: mấy hôm nay trời nắng, phải tranh thủ lên núi một chuyến, hái ít thuốc đem về chế biến, rồi gom với số thuốc còn lại trong nhà đem lên trấn bán cho y quán.
Thôn Thanh Khê có một con sông chảy từ núi Sương Mù xuống, chảy xuyên từ nam ra bắc. Trong thôn còn đặc biệt dành riêng một khúc sông để giặt giũ. Lúc này bờ sông đã có không ít người.
Làm việc tay chân vốn nhàm chán, mấy cô nương, tức phụ trong thôn hay rủ nhau đi cùng cho vui, vừa giặt vừa tán chuyện.
Nhưng Vân ca nhi thì không có ai như vậy. Cậu tới thôn này khi đã mười ba tuổi, mọi người đều hiểu chuyện cả rồi. Thêm vào đó dân thôn đồn cậu không rõ lai lịch, cô nương và ca nhi cùng tuổi đều bị gia đình dặn không được chơi với cậu.