Chương 35

Lục Cảnh nghe đến tên Vương Nhị Cẩu liền liếc sang Vân ca nhi, trong mắt đầy quan tâm. Vân ca nhi chưa từng kể chi tiết, nhưng hắn biết rõ tên đó là cái bóng trong lòng cậu.

Vân ca nhi vốn tính tình mềm mỏng ngoan ngoãn, tuy cũng có kiên cường, nhưng dù gì cũng chỉ là một ca nhi mười bảy tuổi, một kẻ yếu thế trong xã hội này. Tổn thương kiểu đó không phải cứ nói quên là quên được.

Thấy Vân ca nhi nghe chuyện mà giật mình, tim hắn cũng đau theo.

Lục Cảnh vốn đã tính tìm cơ hội dạy Vương Nhị Cẩu một bài học, để gã hết dám lởn vởn gần đây hại Vân ca nhi thêm lần nữa.

Không ngờ chưa kịp ra tay thì tên đó đã tự tìm đường chết. Quả thật ác nhân tự có ác báo. Hắn chỉ mong Vân ca nhi nghe rồi có thể trút bỏ phần nào ám ảnh.

Quả nhiên Vân ca nhi im lặng nghĩ một hồi, sau đó khẽ mỉm cười. Lục Cảnh cũng nhẹ lòng hơn, biết cậu đã tự bước qua được rào cản trong lòng.

Thấy Vân ca nhi ngẩng lên nhìn mình, hắn khẽ cong môi cười trấn an. Vân ca nhi cũng cười đáp lại, ánh mắt cong cong.

-

Gần Tết, trên trấn người đông hẳn lên. Người ta làm lụng quanh năm vất vả, đến Tết ai cũng muốn ăn mặc tươm tất, dẫu nghèo mấy cũng cố sắm được bữa ngon.

Vân ca nhi đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ: nhang nến, giấy tiền, rượu thịt và điểm tâm dùng để cúng tế; thịt xông khói, xúc xích, kẹo bánh, hạt dưa dùng cho dịp Tết; cả câu đối và chữ Phúc để dán lên cửa...

Lục Cảnh đi theo sau Vân ca nhi, thấy cậu chọn xong liền móc túi tiền ra trả, sau đó nhận lấy đồ từ tay người bán rồi nhét vào gùi, làm rất thành thạo.

Về sau Vân ca nhi tranh trả tiền, hắn biết Vân ca nhi là người tự trọng nên cũng để mặc cậu.

“Kẹo hồ lô đây, ngon lắm đây, năm đồng một xiên~”

Mắt Vân ca nhi sáng lên, lập tức đi tới, cậu đếm đúng mười đồng đưa cho người bán, cẩn thận chọn hai xiên lớn nhất, quay người đưa một xiên cho Lục Cảnh.

Lục Cảnh hơi do dự một chút nhưng vẫn đưa tay nhận lấy. Hắn cắn một viên, lớp đường giòn tan, cân bằng lại vị chua nhẹ của sơn tra, là hương vị đã lâu không gặp.

Trước tận thế, hắn chẳng mấy hứng thú với mấy món ăn vặt phổ biến thế này; sau tận thế thì muốn ăn cũng chỉ là giấc mơ viển vông.

Hắn nghiêng đầu nhìn Vân ca nhi đang vừa ăn kẹo hồ lô vừa đảo mắt ngó các quầy hàng xung quanh, điều đáng quý không nằm ở hương vị cây kẹo hồ lô, mà là ở người này, người nhất định kéo hắn trở lại với khói lửa nhân gian.

Những thứ cần mua cũng mua gần đủ rồi, gùi của hai người đều đầy ắp. Vân ca nhi định quay lại xe bò chờ mọi người về thì bị Lục Cảnh gọi lại.

Cậu đi theo Lục Cảnh đến hiệu vải, trên đường còn hỏi hắn định mua gì nhưng không nhận được câu trả lời, trong lòng thầm nghĩ: nếu Lục đại ca lại định mua áo may sẵn, cậu nhất định phải ngăn lại.

Lục Cảnh bước vào tiệm liền đi thẳng đến chỗ bày vải bông dày. Vân ca nhi thấy hắn muốn mua vải liền thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp thở xong, đã thấy Lục Cảnh chỉ vào một tấm vải màu xanh nước hỏi có đẹp không. Gương mặt cậu cứng lại, nghĩ một chút rồi khuyên nhủ uyển chuyển: “Lục đại ca, đẹp thì đẹp đấy, nhưng ta thấy huynh hợp với tấm bên cạnh hơn.”

Lục Cảnh nghe cậu nói đẹp liền gọi tiểu nhị đến lấy vải và trả tiền.

Vân ca nhi mặt mày rối rắm, cậu biết nói sao với Lục đại ca bây giờ... màu vải này toàn là ca nhi mặc thôi mà...

Lục Cảnh thấy Vân ca nhi chưa đi theo liền quay đầu lại, bắt gặp dáng vẻ rối bời của cậu.

Hắn quay lại đứng trước mặt Vân ca nhi, cười nói: “Đang nghĩ gì vậy? Lông thỏ của cậu đã tích đủ rồi, tấm vải này là để may đồ mới cho cậu đấy.”

Vân ca nhi lập tức ngẩng đầu, niềm vui hiện lên trong ánh mắt rồi lan ra khắp khuôn mặt, nhưng rất nhanh lại dịu xuống. Trong mắt cậu vẫn còn ánh cười, là vui thật sự, cũng là thật lòng lo nghĩ cho Lục Cảnh, chẳng có chút nào là miễn cưỡng.