Vân ca nhi sợ đúng hôm tiểu niên lại có tuyết, đường núi trơn khó đi, nên tính đi sắm sớm cho chắc.
Dù chỉ có hai người ăn Tết, nhưng thứ cần có vẫn phải có, đồ cúng cũng cần chuẩn bị. Vân ca nhi tính toán một hồi, liệt kê ra cũng không ít thứ phải mua.
Nghĩ tới nghĩ lui cậu lại nhăn mặt. Ban đầu cậu dự tính tự đi cũng được, nhưng giờ nhìn danh sách thế này, sợ là cậu không kham nổi.
Lục Cảnh thấy cậu cau mày nghĩ mãi, đũa cầm mà ăn cũng chậm hẳn, bèn hỏi: "Nghĩ gì mà cơm cũng không chịu ăn vậy?”
Vân ca nhi hơi do dự: "Ta tính đi mua đồ Tết... nhưng sắm hơi nhiều.”
Lục Cảnh tưởng chuyện gì to tát, bật cười: "Thì kêu ta đi cùng là được. Chuyện đó cũng làm cậu lo nửa ngày sao.”
Vân ca nhi nào dám nói thật, hắn vốn có kiểu sống rất xuề xòa, cậu sợ hắn sẽ nói: đừng mua lắm thế, mỗi người tự qua được là được, ta không cần Tết.
Dù gần đây Lục Cảnh đã quan tâm cậu nhiều hơn, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn đoán được ý hắn. Nghe hắn nói vậy thì nhẹ cả người, cười tươi đáp: "Vậy thì tốt quá, làm phiền Lục đại ca rồi.”
Lục Cảnh nhìn cậu khi thì ủ rũ khi thì cười, biểu cảm so với lúc mới đến sống chung đã phong phú hơn nhiều, càng nhìn càng thấy đáng yêu. Có điều vẫn còn gầy quá, phải tẩm bổ thêm. Nghĩ vậy, hắn gắp thêm đồ ăn cho cậu, nhắc: "Ăn nhiều chút.”
Vân ca nhi ngẩn ra, vội cúi đầu xúc cơm, lí nhí: "Biết rồi.”
Nhưng vành tai đã đỏ bừng.
Ăn xong sáng sớm, hai người vác giỏ mây lên đường.
Vẫn đi ra cổng thôn đón xe bò. Vừa ngồi lên đã nghe mấy người bên cạnh đang bàn tán đầy hứng khởi:
“... Vương Nhị Cẩu tiêu đời rồi, cha mẹ gã còn mặt dày kéo trưởng thôn sang thôn bên đòi tiền. Con mình đi trêu ca nhi người ta, bị đánh là đáng!”
“Nghe nói mấy anh cậu kia đứng chặn đường, cha mẹ gã sợ muốn xỉu, trưởng thôn có đi cũng chẳng giúp được. Thôn bên vốn bị thiệt trước, họ có lý, trưởng thôn mình nói gì thì trưởng thôn người ta cũng không chịu.”
“Đúng vậy đó, còn muốn kéo chuyện ra ảnh hưởng quan hệ hai thôn, mấy nhà có thông gia làm sao ăn nói?” Người nói là Lưu tẩu tử, con gái lớn chị ấy gả qua thôn bên.
“Nghe nói Vương thị còn đang làm ầm đòi ly hôn, bên nhà mẹ đẻ cũng kéo qua rồi.”
“Chồng phế rồi, còn chưa có mụn con nào, ai mà chịu trói đời với gã?” Một bà thở dài, giọng hơi thương hại: “Ai, cũng là nghiệp chướng...”
Lưu tẩu tử thì chẳng thương tiếc gì, hừ một tiếng: "Tự chuốc họa thôi! Chồng đi trêu ghẹo người ta, mụ ta không dám mắng chồng, lại suốt ngày chửi rủa ca nhi cô nương nhà người, đồn họ dụ dỗ đàn ông. Giờ báo ứng đến rồi đấy!”
Mấy bà khác nghe đều tán thành, có thể thấy Vương thị vốn đã làm người ta chướng mắt từ lâu.
-
Vân ca nhi ban đầu còn nghe mơ mơ hồ hồ, nhưng nghe riết cũng xâu chuỗi ra được.
Vương Nhị Cẩu... bị phế rồi? Cậu tròn mắt, bị dọa giật mình.
Hình ảnh gương mặt hung tợn của gã hôm xưa trên núi như ập về, cái bóng đó từng khiến cậu sợ hãi đến lạnh sống lưng. Không ngờ giờ lại nghe tin như vậy.
Gã từng khiến cậu sợ hãi tột độ, khiến cậu nghĩ gã là kẻ đáng sợ không thể đυ.ng vào. Nhưng hóa ra cũng chỉ là một tên hề, dám ra tay với người không nên đυ.ng, kết cục lại thảm hại, ngay cả tiền đền cũng chẳng lấy nổi.
Cậu cũng mừng thay cho ca nhi kia, may mà chưa bị làm nhục, may mà được gia đình yêu thương, các anh sẵn sàng vì cậu ấy mà đòi lại công bằng.
Còn chuyện Vương Nhị Cẩu bị phế, cậu thật sự muốn vỗ tay ăn mừng!
Dù sau đó cậu được Lục đại ca che chở, nhưng mỗi lần một mình lên núi hái thuốc, cậu vẫn luôn sợ Vương Nhị Cẩu sẽ lén chặn đường. Giờ thì khỏi lo, gã chẳng còn sức hại ai nữa, cả với cậu lẫn với các cô nương ca nhi trong thôn. Thật là chuyện đáng mừng!