Vân ca nhi chỉ còn cách gật đầu. Cậu cắn môi cố nhịn, nhưng vẫn lộ ra nụ cười thẹn thùng, vì cậu rõ ràng cảm nhận được thái độ của Lục đại ca đang thay đổi, điều đó khiến cậu thật vui mừng.
Lục Cảnh nhìn nụ cười kia, khóe miệng cũng cong lên. Tuy trời đông lạnh giá, nhưng hắn lại thấy trái tim mình được một tấm lòng nơi thế giới xa lạ này sưởi ấm.
-
Ngày đông ngắn, ruộng đất chẳng cần làm, dân thôn phần lớn co ro trong nhà “mèo đông”, hoặc rủ nhau qua lại trò chuyện gϊếŧ thời gian, ngồi một cái là hết cả ngày.
Hôm đó, mấy người như Lưu Quế Hoa hẹn nhau sang nhà Chu thị ngồi chơi. Vừa chạm mặt, Chu thị đã hạ giọng đầy vẻ hóng hớt: "Nghe nói nhà lão Vương Nhị Cẩu xảy ra chuyện lớn hả? Vương thị khóc lóc kêu trời, cả nửa thôn nghe thấy.”
Lưu Quế Hoa ngồi phịch xuống ghế, mắt sáng rỡ, giọng hả hê: "Lần này Vương Nhị Cẩu xui tận mạng rồi! Hôm qua gã lên trấn uống hoa tửu, trên đường về dám trêu ghẹo một ca nhi. Ca nhi kia lanh trí chạy thoát được, gã uống say chẳng đuổi kịp.”
Lưu Quế Hoa kể rành rọt như thể chính mắt chứng kiến. Mấy bà ta kia nghe tới đó đều chăm chú lắng, thấy bà ta ngừng thì thi nhau giục: "Rồi sao nữa?!”
“Ca nhi đó được cưng chiều lắm, vừa chạy về đã mách với nhà. Mấy người anh của cậu ta lập tức kéo đi tìm Vương Nhị Cẩu, gặp giữa đường thì đánh cho một trận tơi bời.”
Lưu Quế Hoa ngừng lại uống hớp nước, mấy bà kia đã nhao nhao: "Đáng đời! Đáng lắm!”
Lưu tẩu tử nghiến răng nói: "Đúng là trời không dung tha! Con gái nhà ta mới mười bốn, ra đường mà gặp gã thì phải tránh xa, sợ gã nói bậy làm hỏng danh tiếng.”
Một thím khác cũng hùa theo mắng: "Thằng khốn ấy đâu tử tế gì! Vợ gã cũng chẳng ra gì, thấy nhà nào có gái có ca nhi mà bị gã liếc mắt là y như rằng chụp mũ người ta quyến rũ chồng mụ!”
Thấy mấy người mặt mày hả hê, Lưu Quế Hoa vội chen vào: "Khoan đã, còn chưa hết đâu!”
“Bà úp úp mở mở làm gì nữa, mau kể tiếp đi!” Cả đám xúm lại giục.
“Bị đánh xong, mấy người kia mặc kệ quẳng gã lại ven đường. Mà chỗ đó gần con sông. Gã say xỉn lết tới bờ nước, nửa người ngâm dưới sông lạnh cả đêm, sáng mới có người vớt về.”
“Nghe đâu Vương thị với cha mẹ chồng thấy vậy thì gào khóc loạn lên, vội bỏ tiền thuê xe bò của Triệu Tam thúc chở gã lên trấn tìm thầy thuốc. Kết quả đoán sao?”
“Phế luôn rồi!”
“Chà!” Cả đám nín thở, không ngờ lại như thế.
Lưu Quế Hoa hạ giọng, vẻ bí hiểm: "Nghe nói ngâm nước lạnh cả đêm, thứ kia hỏng hẳn rồi. Thầy thuốc còn bảo giữ được hai chân đã là may. Vương thị nghe xong chết đứng, mới cưới hai năm còn chưa đẻ được đứa nào, giờ chồng thành phế nhân, tính sao đây?”
“Sau đó thì sao? Kéo gã về nhà rồi, Vương thị liền ầm ĩ đòi ly hôn. Cha mẹ chồng nào chịu. Con trai họ phế rồi, sau này còn trông cậy vào Vương thị chăm. Thành ra cãi nhau càng lúc càng to, nghe nói cuối cùng cả trưởng thôn cũng phải sang giải quyết.”
Đám phụ nữ nghe mà cứ như coi kịch, nhao nhao hỏi tiếp: "Rồi sao nữa?”
“Cha mẹ gã Nhị Cẩu thấy trưởng thôn đến thì khóc lóc xin ông ấy làm chủ, đòi kéo sang thôn bên bắt nhà kia đền tiền chứ sao. Đấy, trưởng thôn cũng bị lôi đi theo rồi.”
Lưu tẩu tử bĩu môi cười lạnh: "Con mình dạy ra cái loại đi trêu chọc ca nhi nhà người, bị đánh là đáng đời. Hại danh dự người ta thì tìm ai mà lý với lẽ?”
Mấy người kia đều gật đầu tán thành. Nhà ai chẳng có con gái, con trai, cháu chắt, ai cũng ghét cay ghét đắng vợ chồng nhà đó.
-
Trong khi dưới thôn ầm ĩ như thế, hai người ở chân núi hoàn toàn không hay biết. Họ vốn rất ít tiếp xúc với dân thôn, ngoài chuyện lên núi thì suốt ngày ở trong nhà.
Qua ngày mồng tám tháng Chạp, Tết càng đến gần. Ngày 23 tháng Chạp là tiểu niên, hôm ấy trên trấn có chợ lớn, ai cũng tranh thủ sắm Tết.