Chương 31

Rồi quay sang Lục Cảnh: "Tiểu huynh đệ cứ giao hươu cho người của Vương chưởng quầy là được.”

Thấy hai bên đã nói xong, Lục Cảnh cũng thoải mái. Hắn gỡ con hươu xuống giao cho tiểu nhị của tửu lâu rồi nhận lấy tiền bạc của Chu quản gia.

Số thú nhỏ còn lại thì đem ra sau bếp cân, tổng cộng bán được tám trăm năm mươi văn.

Lục Cảnh thu tiền cẩn thận, chào Vương chưởng quầy rồi bước ra đường lớn.

Hắn nghĩ đến tay Vân ca nhi bị nứt nẻ chi chít, nhìn mà nhói lòng. Hắn tính đi xem có mua được thứ gì như thuốc bôi tay không, ít nhất cũng giúp dịu bớt.

Lần trước đi mua vải, hắn nhớ lờ mờ ngay đối diện tiệm vải Lưu Vân có tiệm bán son phấn. Giờ hắn liền lần theo trí nhớ mà đi.

Trời càng lúc càng lạnh, người đi đường đều mặc áo bông dày cộp. Thi thoảng có người quần áo mỏng manh đi giữa phố, nhìn một cái là biết nghèo khó.

Thời này vốn thế, sản xuất không đủ, dẫu có là thái bình cũng chẳng thể đảm bảo ai cũng ăn no mặc ấm.

Chẳng mấy chốc hắn đã tới trước tiệm vải Lưu Vân, quả nhiên đối diện là hiệu bán son phấn. Qua cửa mở rộng có thể thấy bên trong toàn là phụ nhân và ca nhi dạo xem.

Lục Cảnh sống hơn hai mươi năm ở hiện đại, nhìn cửa hàng kiểu này chỉ thấy như tiệm mỹ phẩm, đàn ông vào cũng chẳng có gì lạ.

Hắn thản nhiên bước vào. Chủ tiệm thấy hắn thì lập tức bước ra đón.

Tiệm này chủ yếu bán son phấn, đàn ông vào mua thì hiếm, ông ta sợ hắn lúng túng, vội mỉm cười nghênh đón: "Khách quan đây chắc muốn mua son phấn cho phu nhân ở nhà? Chúng ta mới nhập lô son mới, màu rất đẹp, cả tiểu thư nhà Chu viên ngoại cũng thích lắm, khách quan có muốn xem thử?”

Lục Cảnh lắc đầu: "Không cần. Ta muốn mua hộp kem bôi tay cho đệ ta, chỗ ông có không?”

Chủ tiệm gật đầu: "Tất nhiên có.”

Ông ta liền dẫn Lục Cảnh đến quầy, giới thiệu: "Khách quan nhìn đây, tiệm ta có hai loại. Loại này không mùi, dưỡng ẩm bình thường. Loại kia có hương hoa, dưỡng ẩm tốt hơn. Khách quan muốn chọn loại nào?”

Lục Cảnh cúi đầu nhìn, hộp gỗ mộc mạc là loại thường, còn hộp chạm hoa thì rõ ràng đắt hơn, chất kem cũng mịn mượt hơn. Hắn đoán ông chủ không lừa mình.

Không nghĩ lâu, hắn chỉ hộp chạm hoa: "Lấy cái này.”

Chủ tiệm mỉm cười: "Khách quan sáng suốt. Một trăm năm mươi văn.”

Trong tiệm mấy ca nhi và cô nương vốn đã để ý từ lúc Lục Cảnh bước vào, hắn vóc dáng cao lớn, mặt mày tuấn tú, mà còn chu đáo mua kem cho đệ. Ai cũng nghĩ đây chắc chắn là người chồng tốt.

Không ít ca nhi chưa lấy chồng len lén dò hỏi xem có ai quen hắn không. Nhưng hỏi quanh cũng chẳng ai biết, đoán chắc không phải người trấn trên.

Ai nấy đành tiếc nuối, ra là người thôn quê.

Bởi tiệm son phấn này toàn bán cho nhà khá giả trên trấn, ít ai chịu gả cho đàn ông nhà quê, trừ phi là đọc sách có công danh.

Lục Cảnh hoàn toàn không để tâm ánh mắt đánh giá trong tiệm. Hắn cũng chẳng buồn để ý mấy tiếng xì xào. Thanh toán xong, hắn nhét hộp kem vào túi áo rồi quay người đi về hướng Vân Đường Lâu.

Hắn để giỏ ở tửu lâu, giờ qua lấy rồi về thẳng.

Chờ hắn đi khỏi, mấy cô nương ca nhi trong tiệm chỉ tiếc nuối bàn tán mấy câu rồi ai nấy lại tiếp tục chọn son phấn.

Chỉ có một ca nhi mặc áo bông xanh, váy lót lam viền lông thỏ trắng đứng lại, lặng lẽ nhìn theo bóng hắn thật lâu.

Lục Cảnh về tới nhà thì đã quá trưa, Vân ca nhi đã chừa cơm phần hắn, còn mình thì ngồi trong phòng chính may áo.

Lục Cảnh bước vào bếp, lười bưng cơm ra bàn, liền đứng ngay cạnh bếp ăn luôn.

Ăn xong đi ra thì thấy Vân ca nhi đã dọn dẹp bàn xong, vừa thấy hắn liền gọi ngay: "Lục đại ca, mau lại đây thử xem có vừa không.”

Lục Cảnh lúc ấy còn chưa hiểu, chẳng phải áo này Vân ca nhi may cho chính cậu sao?