Vương đại phu mở ra xem đám quyết minh tử mà cậu mang tới, gật đầu liên tục, hạt tròn mẩy, sơ chế cũng đẹp. Tất cả cộng lại, ông trả cậu 2560 văn.
Vân ca nhi cẩn thận nhận tiền, cảm ơn xong mới rời hiệu thuốc.
Trong lòng cậu vui đến muốn nhảy cẫng, nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ hơi lo lắng, của cải không nên để lộ, lỡ người ta thấy cười tươi quá thì sinh lòng tham cũng phiền.
Rời hiệu thuốc, cậu xách giỏ không đi về phía tiệm vải. Vân ca nhi đến ngay tiệm vải Lưu Vân, chính chỗ lần trước Lục Cảnh mua. Cậu chọn một cây vải bông màu đen nhánh, dài bốn trượng, rộng bốn thước, đủ làm hai bộ đồ.
Loại vải bông cậu chọn dày, chuyên để may áo lạnh mùa đông, nên giá cũng đắt, tốn 280 văn.
Cậu cẩn thận gói vải lại cho vào giỏ, rồi quay người tính về.
Xe bò hôm nay tận chiều mới xuất phát, nên Vân ca nhi đành đeo giỏ lủi thủi đi bộ về.
Hôm ấy Lục Cảnh không đi săn, ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới dậy, ăn sáng xong thì ra bìa núi chặt củi.
Tối qua trời tối không để ý, sáng nay mới thấy bên cạnh bếp chất một đống củi to đùng, chắc hẳn hôm trước Vân ca nhi tự đi chặt về, không hiểu cậu vác kiểu gì được nhiều thế.
Lục Cảnh đi đi lại lại ba lần mới chuyển hết củi vào cạnh bếp. Đang tính vo gạo nấu cháo thì Vân ca nhi về tới.
Thấy cậu chỉ mua một cây vải, hắn không cần giúp vác, liền ra ghế dài nằm luôn. Nhưng trong lòng hơi khó hiểu, sao Vân ca nhi lại mua vải đen, nhớ mấy ca nhi trong thôn toàn mặc màu tươi sáng cơ mà.
Cơm xong, Vân ca nhi bắt đầu cắt vải may đồ. Lục Cảnh thì nằm ghế ngoài sân phơi nắng ngủ.
Gió nhẹ thổi làm vạt áo của Lục Cảnh khẽ lay, cũng làm mấy sợi tóc bên má Vân ca nhi bay lên. Yên tĩnh mà ấm áp, thật giống như một khung cảnh thanh bình hiếm có.
-
Hôm nay Lục Cảnh phải lên trấn bán thú rừng. Con nhỏ thì gùi vào giỏ, con hươu to vác trên vai.
Hươu giữ lại nuôi ba ngày rồi, chắc vì bị nhốt nên nhìn có vẻ ủ rũ.
Hắn không muốn ngồi xe bò để bị vây hỏi lung tung, nên cứ thế đi bộ thẳng ra trấn.
Đi chưa xa thì xe bò trong thôn đuổi kịp, chỗ ngồi đã kín nên Triệu Tam thúc chỉ chào với hắn rồi chạy vượt lên.
Ngồi trên xe bò mấy người trong thôn nhìn hắn vừa vác vừa gùi đều đỏ mắt thèm thuồng.
Lục Cảnh vào thành, đi thẳng tới Vân Đường Lâu. Vừa tới cổng đã nghe có người gọi, ngoảnh lại thấy một người đàn ông trung niên mặc trường sam, vẻ mặt rất hiền hòa.
Người đàn ông kia bước lên cười hỏi: "Tiểu huynh đệ, con hươu này cậu mang ra bán phải không?”
Lục Cảnh gật đầu.
Người đó lại cười: "Ta là quản gia của Chu viên ngoại trên trấn, con hươu này ngươi bán hết cho ta thế nào? Ta trả mười lượng bạc.”
Lục Cảnh hơi do dự. Hắn vốn quen bán cho Vân Đường Lâu, dù không hề hẹn trước phải ưu tiên bán cho họ nhưng hắn vốn lười, quen kiểu cứ vác thẳng đến cửa là bán.
Giờ lại đứng ngay trước cửa người ta, nếu bán cho người khác, e sợ làm chưởng quầy trong tiệm khó chịu, sau này khó tiếp tục làm ăn.
Vương chưởng quầy của tửu lâu vừa nghe thấy đã từ quầy bước ra, cười ha hả chào hỏi: "Ơ kìa, Chu quản gia, ngọn gió nào đưa ngài tới đây vậy?”
Quay đầu thấy Lục Cảnh thì tấm tắc khen: "Ồ! Bắt được hươu sống hả? Lục huynh đệ giỏi thật!”
Chu quản gia cũng mỉm cười nói với Vương chưởng quầy: "Không giấu gì ông, ta vừa thấy con hươu này là thích ngay. Vừa rồi thấy tiểu huynh đệ này định ghé quán ông, không biết các người có thỏa thuận gì chưa? Vương chưởng quầy à, nể mặt ta, con hươu này để ta mua nhé?”
Vương chưởng quầy cười nói: "Lục huynh đệ vẫn luôn bán cho tửu lâu chúng ta. Nhưng Chu quản gia đã nói vậy, ta cũng chỉ còn biết nhắm mắt mà nhường thôi.”
Chu quản gia cười, chắp tay nói: "Vậy cảm ơn Vương chưởng quầy. Phiền ông cho người khiêng hươu về phủ giúp ta.”