Chương 3

Khi đó Tiết Vân tầm mười ba mười bốn tuổi, gầy gò vàng vọt, mặt còn dính tro đen nhưng lão đại phu tinh mắt vẫn nhìn ra tướng cốt rất tốt.

Nếu không phải ăn mặc rách rưới, nốt ca nhi lại không ở mặt hay tay mà dễ nhận ra, e đã bị bọn buôn người bắt bán đi từ lâu.

Lão đại phu cứu cậu về nhà, khi tỉnh lại thì Tiết Vân kể nhà bị thiên tai, không còn chốn nương thân nên lưu lạc đến đây.

Thấy có duyên, lại thêm cậu thông minh lanh lợi biết chữ, lão đại phu mới quyết định nhận làm cháu, còn nhờ trưởng thôn lập sổ hộ tịch, dạy cậu làm thuốc đồng, phân biệt dược liệu và học y thư.

Trong thôn, ca nhi thường mười sáu tuổi là bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi, mười bảy mười tám là thành thân. Vân ca nhi năm ngoái tròn mười sáu, hai năm nay được nuôi dưỡng đỡ xanh xao hơn, lại càng xinh xắn.

Nhưng ai cũng biết cậu là ca nhi được nhận về khi mười bốn tuổi, không ai rõ trước đó trải qua gì. Người ta sợ cậu “không sạch sẽ”.

Vậy nên chẳng nhà nào đàng hoàng tới cầu hôn, chỉ có mấy tên côn đồ lưu manh vì mê dung mạo mới ngấp nghé.

Vân ca nhi tính tình quật cường, nên tự nói với lão đại phu rằng muốn theo học y, không muốn gả chồng, thế là chuyện hôn sự cứ bị trì hoãn mãi.

Giờ lão đại phu đã mất, Vân ca nhi mất chỗ dựa, mấy bà thím chú bác hay nhiều chuyện trong thôn lại bắt đầu xì xào sau lưng.

“Có ca nhi nào mà tự mình dựng cửa lập nhà được chứ?”

“Đúng vậy, trước kia cháu ta tới hỏi cưới còn chê, giờ xem cậu ta làm sao.”

“Cuối cùng cũng phải tìm người mà gả thôi. Với cái thân phận không sạch sẽ thế này, có ai chịu cưới thì cũng phải đốt nhang lạy trời rồi.”

“...”

Nghe đủ thứ lời như thế, Lục Cảnh vừa thấy thương hại lại vừa có chút lo lắng. Ban đầu hắn còn nghĩ Tiết Vân sắp đến tuổi trưởng thành rồi, tự mình sống được, hắn chỉ cần thỉnh thoảng giúp đỡ, để người ta khỏi bị bọn lưu manh tới quấy rầy là được.

Ai ngờ thời đại này lại hà khắc với ca nhi như vậy, trong thôn còn có bao lời gièm pha ác ý.

Lục Cảnh nghĩ thôi thì chuyện gì tới sẽ tới, trước mắt cứ lo làm xong tang lễ cho lão đại phu rồi tính sau.

-

Sáng hôm sau, giờ Thìn, là giờ xuất quan. Mấy người đàn ông vạm vỡ cùng khiêng quan tài lên núi chôn cất.

Lục Cảnh cũng đi theo, đây là lần đầu tiên hắn tham dự một đám tang chôn đất kiểu nông thôn, người ta bảo gì thì làm nấy.

Dân làng phần lớn không quen Lục Cảnh lắm, chỉ biết hắn từng được lão đại phu cứu mạng rồi ở lại trong thôn, mua luôn căn nhà đổ nát dưới chân núi.

Nơi đó gần núi Sương Mù, từng có gấu rừng mò vào sân kiếm ăn, nên chủ cũ là thợ săn trước cũng bỏ đi, để nhà hoang phế. Khi Lục Cảnh mua thì có người còn bảo hắn ngốc, chắc không biết ngày nào đó sẽ bị gấu kéo đi.

Ai dè hôm nay nhìn mới thấy, Lục Cảnh cao một mét tám lăm, đứng đó sừng sững như hạc giữa bầy gà.

Đàn ông trong thôn ít ai cao bằng hắn, nói chi tới bờ vai rộng, eo thon, vóc dáng rắn chắc nổi bật. Làm việc nặng nhọc cũng nhẹ nhàng như không, nhìn qua đã biết là sức khỏe tốt.

Mấy người trước đây còn bán tín bán nghi khi nghe Vương Kim Mai kể hắn hay đổi mồi săn lấy lương thực, giờ nhìn thì tin ngay, tám phần mười là tay săn cự phách.

Có nghề săn giỏi, vóc dáng thế kia, lại thêm gương mặt mà đổi sang thời nào cũng chẳng soi ra khuyết điểm, mấy cô nương ca nhi có mặt hôm đó đều len lén đỏ mặt nghĩ ngợi.

Mấy người trong thôn suy tính ra sao Lục Cảnh không hề biết, chỉ nghe người đàn ông đi bên cạnh bắt chuyện:

“Lục huynh đệ, trước kia cậu vốn làm thợ săn à?”

Lục Cảnh nghe gọi mới quay đầu đáp: “Không, chỉ học chút võ để phòng thân.”

Người kia khen: “Biết võ cũng giỏi thật! Ta tên Đỗ Thanh Sơn, ở phía nam thôn. Sau này đi săn mà thiếu người cứ gọi ta nhé.”