Chương 29

Đi tới lưng núi, từ xa đã thấy dưới chân núi hắt lên ánh đèn vàng vàng. Lục Cảnh hơi sững lại, dừng bước.

Ánh đèn yếu ớt chỉ soi được một khoảnh nhỏ trước cửa, gió thổi qua làm ngọn lửa lay động chập chờn.

Nhưng trong mắt Lục Cảnh, chiếc đèn l*иg nhỏ bé ấy lại sáng chói vô cùng. Nó có nghĩa là có người đang lo cho hắn, đang đợi hắn về nhà.

Lòng hắn trăm mối cảm xúc. Ban đầu hắn chỉ vì lời hứa chăm sóc Vân ca nhi, lúc miễn cưỡng đón cậu về từng coi cậu là gánh nặng. Nhưng hắn vốn trọng lời hứa, đã đáp ứng thì sẽ làm cho trọn.

Thế nhưng sau này thì sao? Vân ca nhi cẩn thận dịu dàng đối tốt với hắn. Hắn luôn cố giữ khoảng cách, chỉ bảo cậu chăm lo cho bản thân thôi, nhưng Vân ca nhi chẳng chịu nghe.

Hắn tận mắt thấy Vân ca nhi trong hoàn cảnh khó khăn vẫn cố gắng sống thật tốt, chăm chút cho căn nhà tồi tàn thành ra gọn gàng sạch sẽ. Hắn thấy cậu đối diện sự khinh rẻ sỉ nhục của người khác thì cứng rắn đáp trả, vậy mà quay đi lại lặng lẽ khóc ấm ức...

Cho đến hôm nay, Vân ca nhi vì hắn mà thắp lên ngọn đèn dẫn đường về nhà.

Hắn vốn đã âm thầm chấp nhận Vân ca nhi. Nhưng khoảnh khắc này, hắn thật sự coi cậu là người thân thiết nhất của mình ở thế giới này.

Một luồng ấm áp chậm rãi chảy vào tim hắn. Từ nhỏ ở thời trước mạt thế, hắn vốn là trẻ mồ côi, chưa từng biết được cảm giác được người ta lo lắng cho là như thế nào, không ngờ nó lại tốt đẹp đến vậy.

Lục Cảnh đứng nhìn ánh đèn một lúc, rồi mới cất bước tiếp, đường phía trước dường như sáng hẳn. Hắn sải chân nhanh hơn, bước vội về nhà.

Vừa tới cửa đã ngửi thấy mùi thuốc, hắn tưởng Vân ca nhi bị bệnh, vội sải bước vào trong.

Vân ca nhi đang ngẩn người trong bếp, thoáng cái đã thấy Lục Cảnh trước mắt, mừng rỡ đứng bật dậy: "Lục đại ca, huynh về rồi!”

Cậu liền nhìn hắn từ trên xuống dưới để xem có bị thương không, thấy không sao mới yên tâm thở phào.

Thấy con hươu trên vai hắn, cậu tròn mắt kêu lên: "Hươu con! Lục đại ca giỏi thật!”

Lục Cảnh nhìn cặp mắt sáng rỡ đầy vui mừng và sùng bái kia, thấy cậu đã tự nhiên hơn hẳn so với hồi mới tới. Hắn đặt con hươu xuống đất, gật đầu bảo: "Muốn sờ thì sờ đi.”

Vân ca nhi dè dặt đưa tay chạm nhẹ lên mình con hươu, chỉ vuốt hai lần rồi rụt tay lại. Hắn nhìn ra ngay, chắc vì không có điều kiện được tùy ý, nên đã quen với việc tự ép mình kiềm chế.

Vân ca nhi đứng dậy mở nắp nồi, thức ăn từ trước cậu vẫn ủ nóng bằng nước, giờ chỉ cần bới ra là ăn được.

Lục Cảnh trong lòng ấm áp, liếc mắt thấy nồi thuốc mới nhớ ra, hỏi luôn: "Vân ca nhi, cậu bệnh à? Sao lại sắc thuốc?”

Vân ca nhi bưng bát thuốc ra, vừa trả lời: "Cho huynh đó, an thần. Mấy hôm nay thấy huynh ngủ không ngon.”

Lục Cảnh vừa ăn cơm vừa thất thần nghĩ, Vân ca nhi vẫn luôn như vậy. Chỉ cần ai cho cậu chút tử tế, cậu sẽ hết lòng báo đáp...

Chờ hắn ăn xong, Vân ca nhi lại lặng lẽ ra ngoài gỡ đèn l*иg xuống, thổi tắt nến để khỏi lãng phí.

Lục Cảnh nhìn chiếc đèn trong tay cậu, đèn còn rất mới. Mấy hôm nay Vân ca nhi không đi trấn, hắn mơ hồ đoán được điều gì. Nhìn kĩ tay cậu thì quả nhiên chi chít mấy vết cắt nhỏ.

Hắn thở dài một tiếng, cảm thấy những vết xước ấy thật chướng mắt.

Vân ca nhi thu dọn xong, lại ngồi xuống phòng chính nói chuyện kế hoạch ngày mai: "Ngày mai ta muốn đi trấn bán thuốc, huynh có đi bán hươu không?”

Lục Cảnh lắc đầu: "Chưa đi vội. Hươu còn sống nuôi được mấy hôm. Ta muốn săn thêm rồi đem bán một thể.”

Đêm đã khuya, hai người ai nấy rửa mặt rồi đi ngủ.

Hôm sau, Vân ca nhi dậy sớm nấu cơm, chừa phần của Lục Cảnh trong nồi cho ấm. Ăn xong, cậu xách giỏ ra ngoài.

Ngồi xe bò lên trấn, Vân ca nhi đeo thuốc thẳng tới hiệu thuốc ở phố Nam. Vẫn là ông thầy thuốc lần trước tiếp cậu.