Chương 28

Khê ca nhi nghẹn lại một chút: "Tất nhiên là mua thuốc!”

Vân ca nhi khẽ cười khinh bỉ: "Ồ, y nói với ngươi thế à? Ừ nhỉ, y tất nhiên không dám nói thật.”

Nói xong chẳng thèm để ý Khê ca nhi thế nào, thẳng thừng lướt qua.

Khê ca nhi định đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng phía trước có người tới, cậu ta ngập ngừng rồi đứng lại.

Trong lòng vẫn hậm hực cho rằng Vân ca nhi chắc chắn cố ý lừa cậu ta, nhưng lại thấy bất an mơ hồ.

Cậu ta đứng ngẩn ở đó một hồi, cuối cùng vẫn thấp thỏm đi tiếp về phía trước.

Chuyện khó chịu trên đường khiến Vân ca nhi suốt dọc đường mặt mày sa sầm, cứ cúi đầu mà đi, lòng nghĩ tới câu Khê ca nhi nói: “cả thôn đều biết chuyện Lý Uyên tìm ngươi.”

Lý Uyên chắc chắn đã bịa ra chuyện mua thuốc. Nhưng người ta vốn chỉ tin thứ họ muốn tin, có thể đoán trước danh tiếng của cậu sau chuyện này chắc chắn sẽ càng tệ hơn...

Nghĩ nữa cũng vô ích, cậu hít sâu rồi lắc đầu, ép mấy ý nghĩ đó xuống đáy lòng.

Rất nhanh cậu đã đến được rừng tre. Vân ca nhi cẩn thận so đo độ dài đốt tre, chọn cây dài nhất rồi chặt xuống, từ từ kéo dọc theo bờ sông về.

Làm đèn l*иg phải đo chính xác độ dài của nan tre trước, chọn đoạn tre phù hợp, sau đó dùng dao chẻ ra, tách thành nan mỏng, gọt thành những dải tre thật mảnh và nhẹ.

Chuẩn bị xong nan thì bắt đầu đan. Vân ca nhi trước kia không hề biết làm mấy thứ này, nhưng ở thôn này ai cũng tự làm được thứ gì thì tự làm, chẳng ai đi mua. Mấy năm nay cậu cũng tự học được không ít thứ.

Lúc mới tới đây, cậu gầy yếu đến mức da thịt trắng mịn nhưng không có sức, làm ruộng làm vườn đều bị đau tay tứa máu. Sau đó dần dần có vết chai, quen rồi thì cũng không còn đau nữa, dần quen luôn với cuộc sống thế này.

Những dải tre trong tay cậu đan lên đan xuống rất nhanh. Cậu cúi đầu chăm chú đan đèn l*иg.

Đan xong phần khung thì làm đáy, rồi dán giấy lên bên ngoài. Cuối cùng xỏ dây gai qua đỉnh đèn, buộc vào cây gậy nhỏ có đυ.c lỗ sẵn, thế là đèn l*иg đã xong.

Vân ca nhi đứng lên, vươn vai, cảm giác xương cốt cứng đơ vì giữ một tư thế lâu quá.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời, đã vào giờ Dậu, bèn đi vào bếp bắt đầu nấu cơm. Vừa vo gạo vừa nghĩ: không biết hôm nay Lục đại ca mấy giờ mới về.

Thường thì Lục Cảnh sẽ tranh thủ về trước giờ ăn, nhưng cũng có hôm về trễ.

Vân ca nhi nấu xong mà rau gần nguội vẫn chưa thấy bóng dáng Lục Cảnh, biết hôm nay hắn lại về muộn.

Cậu múc phần cơm canh riêng cho hắn, rồi một mình lặng lẽ ăn.

Trời dần tối đen. Vân ca nhi đem đèn l*иg mới làm ra, thắp nến rồi treo ngoài cửa, sau đó lại trở vào bếp sắc thuốc.

Mấy ngày nay cậu để ý thấy mắt dưới của Lục Cảnh thâm quầng, chắc chắn là ngủ không ngon, nên định sắc ít thuốc an thần cho hắn.

Trong nồi thuốc sôi ùng ục tỏa mùi đắng hắc, Vân ca nhi ngẩn người nhìn làn hơi bốc lên.

Dù Lục đại ca nói hắn võ giỏi không sợ gì, cậu vẫn không thể ngăn mình lo lắng. Đêm tối, đường núi, lỡ xảy ra chuyện thì...

Cậu khẽ cắn môi, nghĩ sau này nhất định phải tìm lúc khuyên hắn về sớm, mặc kệ hắn có thấy mình lắm lời hay không.

Lúc đó, Lục Cảnh vốn định giờ Thân đã xuống núi, nhưng đột nhiên phát hiện dấu vết bầy hươu.

Một con hươu bán được không ít tiền, bắt được một con là đủ ăn uống nghỉ ngơi lâu, nên hắn lập tức động lòng, lần theo dấu vết đuổi theo.

Đuổi đến tận sâu trong núi, thấy một con hươu lạc đàn, chắc bị thú cắn què chân, không theo kịp bầy.

Lục Cảnh không do dự, dùng dị năng điều khiển thực vật tóm sống nó.

Trời đã tối đen, nếu không nhờ dị năng cải thiện thể lực và cảm ứng cây cỏ tìm đường, hắn tuyệt đối không dám liều như vậy.

Hắn dò theo phương hướng về nhà, vác con hươu đi vững vàng trên đường núi.