Trong lúc Lý Uyên đang bịa chuyện để lừa gạt, Vương Kim Cúc đứng bên cạnh nhìn mà thầm hiểu trong bụng, con bà ta không hề thật sự như y nói. Y về từ trấn hôm đó có mang thuốc gì đâu? Cũng chưa từng kêu ốm.
Vào phòng rồi, bà ta hạ giọng hỏi con: "Uyên à, nói thật cho mẹ nghe đi. Con thật lòng coi trọng cái thằng hồ ly đó hả?”
Chưa kịp để Lý Uyên đáp, bà ta đã tiếp tục gằn giọng: "Con đừng hồ đồ! Cậu ta mà xứng với con sao!”
Giọng càng nói càng gắt, âm lượng cũng lớn dần lên. Lý Uyên vội vàng xua tay hạ giọng: "Mẹ nhỏ tiếng chút! Muốn rước thêm chuyện phiền cho con hả?”
Y cũng không chịu nói thật, chỉ qua loa: "Con sẽ không lấy cậu ta làm chính thê đâu, mẹ yên tâm đi. Giờ mẹ chỉ cần giúp con trấn an Khê ca nhi với dì, đừng để họ nghi ngờ nữa.”
Vương Kim Cúc nghe xong càng thấy ngờ ngợ “không lấy làm chính thê” nghĩa là gì? Hay y định làm thϊếp...? Nhưng thấy sắc mặt con khó coi, bà ta cũng không dám hỏi thêm, đành ậm ừ đi ra.
Lý Uyên trong phòng đầy bực bội, không ngờ chuyện lại rối đến mức này. Y chỉ mong dì thật sự tin lời mình nói, bằng không nếu mất nguồn tiếp tế của nhà họ thì khổ.
-
Bên kia, Vương Kim Mai vừa về nhà đã thấy Khê ca nhi chạy ra đón: "Mẹ, mẹ hỏi rõ chưa? Biểu ca nói gì?”
Vương Kim Mai nhìn con một cái rồi đáp: "Y nói qua đó tìm Vân ca nhi mua thuốc.”
Khê ca nhi nghe xong mới nhẹ cả người: "Con biết ngay mà! Biểu ca không phải người như vậy.”
Vương Kim Mai thở dài dặn con: "Sau này đừng đi kiếm chuyện với Vân ca nhi. Người ta càng thấy vậy lại càng nghĩ bậy. Truyền ra ngoài bảo một ca nhi chưa đính ước đi gây sự với ca nhi khác vì một người đàn ông thì còn ra sao nữa?”
Khê ca nhi bĩu môi, miễn cưỡng đáp: "Biết rồi.”
Tối đó, lúc nằm ngủ, Vương Kim Mai nói với chồng là Liễu Đại Cường: "Ta thấy dạo này mình đừng tiếp tế cho Uyên tiểu tử nữa. Không thì y càng không biết điều, phải để y hiểu thế nào là lợi hại.”
Liễu Đại Cường vốn không quan tâm mấy chuyện này, chỉ ừ một tiếng: "Bà quyết là được.”
Khê ca nhi mấy hôm nay nghe lời mẹ nên ráng nhịn, không đi tìm Vân ca nhi gây chuyện. Nhưng cậu ta lại gặp giữa đường thì đâu thể trách mình được.
Sau đó Khê ca nhi nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chuyện hôm trước nói không chừng chính là Vân ca nhi tự lan ra ngoài. Đợi mọi người tin hết thì biểu ca có khi thật sự sẽ phải cưới cậu về.
Tất cả đều là mưu tính của Vân ca nhi. Không ai làm chỗ dựa, nên mới nghĩ ra thủ đoạn ác độc thế. Biểu ca là người có tiền đồ nhất thôn, nên mới bị y nhắm trúng.
Khê ca nhi nhìn quanh không thấy ai, mới yên tâm mà cười nhạt chế giễu: "Vân ca nhi, ta cảnh cáo ngươi, đừng có mơ tưởng tới biểu ca, huynh ấy sẽ không bao giờ để mắt tới ngươi đâu.”
Vân ca nhi nghe mà thấy nực cười, lạnh giọng đáp: "Làm ơn bảo biểu ca ngươi tự quản mình đi, ta không thèm mơ tưởng.”
Khê ca nhi lập tức nổi giận: "Ngươi còn giả vờ! Không phải ngươi nói ra chuyện biểu ca tìm ngươi để cả thôn biết sao? Muốn ép huynh ấy cưới ngươi hả? Ngươi tưởng trò bẩn như vậy có thể lừa được sao? Ngươi là thứ sao chổi, thân thế không rõ ràng, ai dám cưới? Đừng có mơ mộng, giở mấy trò dơ bẩn mà được như ý!”
Lời lẽ cực kỳ cay độc. Nghe đến chữ “sao chổi”, Vân ca nhi cắn chặt răng.
Cậu lạnh lùng nhìn Khê ca nhi. Rõ ràng cậu không làm gì sai, vậy mà phải chịu nhục vô cớ.
Cậu đoán chắc có ai thấy Lý Uyên đến nhà cậu hôm đó, nhưng lúc ấy xung quanh rõ ràng không có người, người nhìn thấy cũng không nghe được họ nói gì. Nếu biết thật thì Khê ca nhi đã không phản ứng kiểu này.
Nghĩ vậy cậu càng lạnh giọng: "Ngươi biết biểu ca ngươi đến tìm ta, vậy ngươi biết y đến làm gì không?”